Cảnh báo lừa đảo‼️ Dẫn vợ đi chơi chung với nhóm bạn và anh em họ, cái kết mất lòng, tan rã anh em

đéo biét cách xử lý , rồi lắp bắp càng nói càng bế tắc
lúc vợ mày bị như vậy , rồi biêu cảm của nó thế thì nhanh trí xin phép ae mà về trước , rồi mua sát trùng về bôi vào là xong . lại còn ngồi im đó
mà 2 vc mày đều có ấn tượng xấu về chó như vậy , có khi nào bé bị chó cắn rồi nên sợ quá chăng
Tao ko nói lắp bắp
Tao thì chưa bị chó cắn lần nào, vợ thì không rõ, nó như là 1 mảng tối vậy.
Thật ra ngay cả mày cũng chưa hiểu được cái sự sâu thẳm trong nỗi sợ bị dính 1 % cực nhỏ trong tỉ lệ lây Dại, mày sẽ không bao giờ hiểu!
Lúc đó vết cào đã được hằn lên da, nghĩa là nếu có virus Dại, virus đã vào bên trong lớp biểu bì da, lúc này, có bôi sát trùng là VÔ NGHĨA, ai mà còn suy nghĩ cứ bôi thuốc sát trùng là không sao đâu là SAI LẦM, và có thể trước đây, có những cái chết đáng tiếc xảy ra chỉ vì "bôi sát trùng là xong".

Và vì virus dại đã vào trong cơ thể thì dù có đi đâu, làm gì, kết quả nó sẽ vẫn là 1, đã lây, có lẽ là đã lây, lây rồi, vào cơ thể rồi.
 
Content quá dữ , mày mà lên toktok kể chuyện thì có khi dc mời chủ tịch hội ngừa chó dại vn
 
Content quá dữ , mày mà lên toktok kể chuyện thì có khi dc mời chủ tịch hội ngừa chó dại vn
Tao sẽ
1 ngày ko xa, tao sẽ đưa hết cái đống này và đống kia lên
Hôm lay tao thức khuya quá, tâm tư vãi cứt
 
Đây là hướng làm content mới để bài trừ chó khỏi xã hội à mày? Nói để tao biết còn hưởng ứng
Ừ mới, nhưng không phải là bịa đâu mà nói là "hướng làm conent mới" :-"
Đã có nhiều cơ sự xảy ra rồi, tao đang thấy đầu tao nặng dần lên, vợ thì cứ kiểu bệnh ám ảnh ngày càng nặng, chỉ còn 1 chút lí trí và lí trí đó dành cho sự áy náy, ái ngại cho tao, vì thấy tao phải lo toan cực khổ quá.

Tao cứ có cảm giác mập mờ là vợ tao 1 ngày nào đó sẽ biến mất như trong mấy cái truyện cổ tích, phải rồi, vợ tao cũng thuộc dạng tuyệt vời so với mấy con dẩm lồn mà, cái xứ đông lào này làm sao mà có 1 ng vợ tuyệt vời đc, nên tao sợ rằng đây chỉ là cuộc sống tốt đẹp mà ông trời cho tao trải nghiệm 1 thời gian ngắn ngủi thôi, sau đó vợ tao sẽ biến mất để lại 1 tờ giấy, như bọn elf tan biến thành cát bụi trong mấy cái truyện
 
Ừ mới, nhưng không phải là bịa đâu mà nói là "hướng làm conent mới" :-"
Đã có nhiều cơ sự xảy ra rồi, tao đang thấy đầu tao nặng dần lên, vợ thì cứ kiểu bệnh ám ảnh ngày càng nặng, chỉ còn 1 chút lí trí và lí trí đó dành cho sự áy náy, ái ngại cho tao, vì thấy tao phải lo toan cực khổ quá.

Tao cứ có cảm giác mập mờ là vợ tao 1 ngày nào đó sẽ biến mất như trong mấy cái truyện cổ tích, phải rồi, vợ tao cũng thuộc dạng tuyệt vời so với mấy con dẩm lồn mà, cái xứ đông lào này làm sao mà có 1 ng vợ tuyệt vời đc, nên tao sợ rằng đây chỉ là cuộc sống tốt đẹp mà ông trời cho tao trải nghiệm 1 thời gian ngắn ngủi thôi, sau đó vợ tao sẽ biến mất để lại 1 tờ giấy, như bọn elf tan biến thành cát bụi trong mấy cái truyện
Out trình so với số đông tất nhiên sẽ trải nghiệm sự cô độc. Ngày xưa có thằng nào khẳng định trái đất hình cầu bị xử tử đó (dù có thể nó sai thật).
 
Out trình so với số đông tất nhiên sẽ trải nghiệm sự cô độc. Ngày xưa có thằng nào khẳng định trái đất hình cầu bị xử tử đó (dù có thể nó sai thật).
Ừ kể ra thì đó đúng là quy trình hoạt động của cái trái đất như cc này, cứ số đông đều mạnh hơn và lợi hơn, và số đông đó thậm chí thay đổi cả 1 quan niệm rồi cho là đúng, trong vấn đề chó dại này cũng vậy

Rõ ràng con chó nó khôn điếm vl, và giết cực kì nhiều sinh mạng người, mà cứ có số đông nói ok ok đạt đạt, chó dễ thương vãi cặc thì những thằng còn lại vẫn cứ cho là dễ thương vãi cặc, tao tin rằng trong cái xã hội l` này sẽ có 1 ai đó như tao, nhưng tao chưa gặp thằng nào cả. Chưa gầy dựng được lực lương đủ đông để tối ngày "tạo ra 1 myth mới" để đè bẹp cái tư duy ngu si là "chó dễ thương vãi cặc"

Vợ tao là 1 người sợ chó, nhưng chỉ sợ theo kiểu sợ hãi, và ko hề có kế hoạch hay dự định gì trong cái sự nghiệp anti chó, nên ko thể đồng hành cùng với tao được, vợ tao chỉ muốn có 1 cuộc sống yên bình, sung túc kéo dài cho tới già, thế là đủ, cho dù bên ngoài tràn ngập chó cũng được. Và cuộc sống thì đéo như mơ, hễ 1 lần ra đường ăn uống là như 1 lần tao đi chiến đấu, phải chặn ngõ này, cản người kia, để họ không làm những hành vi thân thiện quá mức đụng chạm cào cấu (mà dân đông lào cho là CÓ SAO ĐÂU) vào tay, chân vợ tao, gây ra sự lo âu lây Dại.

Vợ tao thấy tao cực khổ vì phải lo che, đỡ, và nghiên cứu những cách né, tránh, phòng chó Dại theo cái hướng 100% (như trong bài đã kể, luôn quan sát xung quanh xem có chó không và thậm chí là nhìn xem dấu hiệu người THÂN nào có vẻ như là nhà có nuôi chó hay không, và phải đặt ra những điều lịch sự như "anh chị nên ngồi đây, đây và đây" để cả tao và vợ tao không thể tiếp xúc trực tiếp với bàn tay của người mà bị nghi ngờ là có nuôi chó đó...thì bữa đi chơi đó mới an toàn tuyệt đối. Và chính tao cũng thấy tao cực khổ, mỗi ngày ra đường xong về nhà cảm giác như mới war xong, rất stress.

Cũng vì ái ngại tao cực khổ nên vợ gần đây hay dựng ra mấy cái kế hoạch là bỏ tao, chia tay tao, làm tao càng stress thêm phát nữa. Chung quy sự cô độc trong sự nghiệp anti chó này chưa tới mức làm tao bị xử tử, nhưng sơ sơ thấy cực khổ trong chính cuộc sống của mình
 
1. tao thấy quan điểm của vợ chồng mày về chó và bệnh tật nói chung có vẻ hơi thái quá với common sence của người bình thường. Nhưng đó không phải là vấn đề. Tao không hiểu nhưng tôn trọng. và người có tư duy ở cấp độ văn minh bình thường cũng sẽ tôn trọng sự khác biệt đó.
2. Thằng gầm gừ kia làm quá.
3. thằng chủ tiệc câu nệ bọn đó hơn v.c mày. Tao đoán bọn nó cũng k ưa cái quan điểm đó của vc mày từ lâu rồi và để bụng. - từ (2) và (3) suy ra : Vậy nên hành động hnay chỉ là giọt nc tràn li thôi. nghĩa là sớm muộn gì cũng xảy ra. Về lí trí thì đáng để tiếc 1 việc chắc chắn sẽ xảy ra nữa.
4. Đặt lên bàn cân các mối quan hệ : Ưu tiên vợ hơn bạn bè là quan điểm đúng đắn. Cứ thử nghĩ sau này già bệnh thì bạn bè hay vợ là ng ở bên mày. Lúc khó khăn ai bên mày.
5. Nên tư duy tnao với mqh bên ngoài : Lọc dần các mối quan hệ bên ngoài, chỉ chấp nhận những người hiểu chuyện. K cần đồng tình với quan điểm v.c mày nhưng biết tôn trọng là đủ. Còn lũ kia mày cũng cho next được rồi, gạt ra cho nhẹ đầu. Đéo nhờ vả đc bọn này thì mở mối quan hệ với ng khác. Anh em họ cũng chỉ là ng ngoài thôi.
6. Tư duy với vợ mày: Vỗ về. Chỉ cần vợ mày yên là thế giới nhỏ của m sẽ yên.
 
tao thấy mày là ng duy nhất có thể chia sẻ và đồng hành đc với vợ mày đó. 2 đứa va vào nhau là cái số rồi. vậy nên giữ cho kỹ.
 
Sợ thì đ chơi vs ai đ đi đâu là đc mà. Quan hệ làm l j. T là thằng a mời m đến t cũng xấu hổ vl đ có chuyện ae nữa
 
:doubt:
Chuyện hôm nay tao hơi buồn vì tao sống với anh em họ và cả bạn bè tao rất tốt, không có vấn đề gì
Tao dẫn vợ tao theo, tao cũng lo lo trong bụng là không khéo lại xảy ra chuyện gì xích mích (vì vợ tao hay sợ va chạm với mấy cái pha trầy xước, chó, Dại, virus, lây nhiễm) Cái này thì tao nói thật người ngoài đéo bao giờ hiểu được, chỉ có ai có ny or vợ bị ám ảnh hoàn hảo mới hiểu.
Chuyện có thể bé như que tăm, nhưng nó sẽ lo đó là 1 cái nguồn để gây ra những cơ sự đáng tiếc, và nó sẽ nhân x100 nguy cơ đó lên, và nó sẽ làm quá sự việc lên.

Và đúng là kiểu đéo gì khi tao linh cảm lo lo là xảy ra chuyện thật, cứ y như tao mà linh cảm là 100% nó xảy ra, lần đéo nào cũng thế.
Bắt đầu

Trong lúc ngồi ăn, bạn bè và anh em tao cũng có dẫn theo vợ, con của họ nên rất vui, rất ồn ào nhốn nháo (có hơi nguy hiểm đối với vợ tao, tiếng ồn làm vợ khó kiểm soát thứ khác), tao thì há họng cười hòa nhập với mọi người :-" Nhưng thực chất mắt tao liên tục quan sát mấy đứa con nít, ko khéo mấy thằng nhóc này xô ngã cái gì đó văng vào người vợ tao có cạnh sắc nhọn xước da chảy máu thì hư đường, lắm có lúc tao phải bất ngờ chụp 1 thằng nhóc lại với tốc độ và lực cực kì mạnh để giảm 100% nguy cơ nó chạy giỡn xô đẩy ngã đổ đồ đạc :-" Và thời gian đó đéo khác gì 1 cuộc chiến thầm lặng trong tao, liên tục quan sát và chụp, chộp, hứng những đồ vật mà vô tình rơi khỏi mặt bàn, rơi vào đùi vợ tao, đôi lúc tao hơi chóng mặt vì phải điều tiết mắt và não khá nhiều, và tao thấy chuyện này đéo phải là đáng tự hào để mà đùa, tao cần sự yên tĩnh để ăn chứ không phải stress.

45 phút trôi qua, chỉ còn 5 phút nữa là xong bữa tiệc giao lưu với anh em, tao đang dần thở phào nhẹ nhõm "sắp xong rồi, em sẽ không sao cả, không có tốn tiền đi chích ngừa gì sau hôm nay cả".

:doubt:
Nhưng mà đm chuyện hay xảy ra phút cuối, 1 thằng lồn anh họ cười giỡn hế hế tít mắt, ngã người sang hướng vợ tao, đã thế tay còn thò sang chạm vai vợ, mà tay của anh thì móng tay DÀI VÃI CỨT, tạo thành 1 đường xước khá sắc và hằn đỏ, đéo biết có máu không, nhưng vợ tao nhăn mặt, đưa tay lên xăm xoi vết cào đó. Tao nghĩ bụng "địt mẹ, thôi xong rồi, thế là xong rồi, anh hại em rồi, đm sao lại là vào phút cuối tiệc chứ" Tao ngửa cổ ra ghế, 2 tay ngã ra, thở dài, mặt nhìn lên trần nhà... cái ông anh mà cào vào vai vợ tao đó, lúc trước đó vài tiếng, có sờ 1 con chó lạ, nhưng vì chuyện đó đã XẢY RA RỒI và sau đó tao chỉ biết im lặng và tránh né.

Vợ tao cứ há mồm, rồi cắn răng lại, rồi lại há ra, cái hành động kiểu hoảng hốt max, đang mất dần kiểm soát, mọi người thì đéo ai để ý việc đó, cho tới khi anh tao nói "Địt mẹ, lỡ tay huơ đụng tí thôi, làm con c*c gì căng thế?", tao nói "anh, anh ko biết anh vừa làm gì đâu, ý em là, ko phải là chuyện gì nghiêm trọng, nhưng..." tao nói nội dung thì bình thường, nhưng mặt tao cũng đang căng thẳng và nhăn nhó max :| anh tao và vài thằng nữa thấy vậy, lại kiếm cớ bắt bẻ và gây gổ :" Bây giờ mày muốn sao, lâu nay anh mày thấy ngứa lắm rồi, mày lúc nào cũng nghĩ mày là nhất". Tao nghe vậy tao cũng nóng nực lên và phản pháo "Em đã nói gì đâu, nhưng có vẻ như anh thích to tiếng quá nhỉ?" Kèm theo cái trợn mắt mở căng tròng ra nhìn vào anh tao :ops:

....

Và anh tao, thằng nhìn gym heo nhất (style mặc áo thun, đeo dây chuyền, áo tay ngắn lòi tí bắp tay toàn mỡ, cộng tí bụng phệ) đứng dậy, cầm cái đĩa ném xuống đất kêu xoảng 1 cái, tao hơi sợ hãi, tao sợ không phải vì nhắm đéo đánh lại được thằng anh mập địt này, nhưng sợ ở đây là tài sản của tao đang khá cồng kềnh, vợ, tất nhiên rồi, tao không thể 1 lúc vừa ẩu đả, vừa canh chừng vợ được nữa, và tầm vóc của tao cũng chưa chắc thắng anh tao trong 1 cách yên bình nhất, nếu tao muốn thắng, tao cần phải có những đòn bẩn, đòn hiểm, đòn mà gây thương tật nguy hiểm lâu dài, nhưng đó là anh họ tao mà, sao tao đánh như kẻ thù được, nên tao khá sợ và phân vân.

"ĐỊT CON MẸ MÀY, TAO ĐÉO CẦN BIẾT VỢ MÀY LÀ AI, NHƯNG MÀY DẪN NÓ TỚI ĐÂY ĐỂ LÀM MẤT MẶT TAO AH!" Cái giọng của anh gầm vang như sư tử, vang hết mẹ cái quán nhậu, tầng trên còn nghe được, nhiều khách khác thì ngỡ ngàng, nhưng họ có thể làm được gì đây ngoài chứng kiến? Tao nên làm cl gì đây? Khó quá.

Tao thở dài 1 cái rồi mắt tao nhìn thẳng tới 1 nơi xa mà không chạm mắt ai cả, tao nói nhẹ nhàng "con chó lúc nãy.....mà thôi, giá như anh đừng đụng chạm vào vợ em, anh biết nhà em sợ chó dại mà"

Anh tao lại gầm lên
"ĐỊT CON MẸ MÀY, MÀY COI TAO LÀ CHÓ À THẰNG NHÕI CON"
Nhiều người xung quanh, bạn bè tao cũng nói lào xào theo hướng bất lợi cho tao, rằng là "chó nó làm gì có Dại, làm sao bị Dại được, chắc ko sao đâu, anh ta lỡ tay thôi mà, mày nói vậy xúc phạm anh mày rồi....bla bla..." tao nghe vừa chán, vừa nản cho cái dân trí thấp, và vừa cay cú, làm thế đéo nào họ biết được con chó ấy không có Dại, phải rồi, vì cái đông lào này, cả bộ phận đông lào này đều nhận thức kiểu thô sơ, rằng là chó phải cắn bập vào da, chảy máu, thì mới lây Dại, và chó đó phải sùi bọt mép mới là chó Dại, còn nếu không có các dấu hiệu đó, họ đều cho là....vô hại. Chỉ có mỗi tao là thấy rằng chó bình thường cũng có nguy cơ. Phải rồi, tao bị điên ấy mà, và vợ tao cũng điên nữa, nên mới gặp tao, có lẽ đó là định mệnh, có lẽ đó cũng là nghiệp chướng, bọn tao đều bị thần kinh và cuộc sống của chúng tao sẽ còn gặp những chuyện này dài dài, cay đéo chịu được, nhưng....

Rõ ràng là nó có thể lây Dại, nó vẫn có khả năng dù rất nhỏ, bằng cách sờ vào mồm chó và cào vào da người khác.
Tao nói :" em xin anh, anh chưa biết, cách anh sờ như vậy có thể có hại cho anh nữa, đây đâu phải lần đầu em trình bày về cái này"
Anh tao lại gầm mấy cái nữa, nhưng do tao nói về việc tao cũng lo cho anht ao về việc lây Dại cho cả anh tao, nên sự việc đi dần xuống hướng....không đánh nhau.

....


Bữa tiệc đấy là do 1 anh khác, mời vc tao tới tham gia, free, và với mục đích tốt là mong vc tao tái hòa nhập với bạn bè, anh em (từ lúc tao dính vào vợ tao thì đã có chút xa lánh với bạn bè, anh em nên giờ tao cũng muốn hâm nóng lại). Nên người anh (hiền lành, ko phải tên gầm gừ lúc nãy) này cũng có tí trách nhiệm là hòa giải, xong tiệc, tao biết là tao nên nói gì đó, và người anh hòa giải này trình bày là "sau này anh cũng ko dám mời em nữa, mất mặt quá"

Tao đáp vội :" sao lại mất mặt, anh thấy chuyện này em sai à, em đã chửi câu nào đâu?"
Hắn:"nhưng vẫn mất mặt lắm, đang vui lại thành 1 đám rối, anh biết là em ko có ý gì xấu, anh hiểu, nhưng lần sau sao anh dám rủ rê em nữa, mấy người kia sẽ nói là sao thằng đó nó như vậy mà cứ mời tới làm gì"
Tao :" hiểu rồi....thì chuyện vặt mà, miễn là các anh đừng có cào, cắn, liếm gì con vợ em là được, còn em thì ai ghét cứ đánh bỏ mẹ em là được, dù sao vẫn xin lỗi"
Hắn:" xin lỗi anh cũng chả được gì đâu, ông anh X (gầm gừ) mới là ng cần xin lỗi, mà anh nghĩ cũng ko quay lại được như trước đâu, cái đám bạn này đâu có đơn thuần là bạn xã giao ngoài đường, mà còn là anh em uy tín, cực kì uy tín với nhau, có cả canbo.... mà em làm vậy mất mặt lắm, những việc làm ăn khác anh sẽ rất khó nói"

Tao:" ừ....biết rồi, vậy để đảm bảo anh khỏi mất mặt thì sau này vc anh với vc em gặp nhau là đủ" (tao nói vậy nhưng tao biết ngay cả hắn cũng đéo muốn gặp tao nữa, nhưng Hắn này nhà khá giàu có, sống rất được, tao ko muốn chấm dứt với Hắn)
Hắn:" thôi, anh nghĩ là sau này chúng ta cũng ko nên gặp nhau nữa đâu, em cũng đừng ích kỷ quá, anh ko biết em nghiên cứu bác học ntn, nhưng có mỗi con chó, với 1 cái chạm tay xước da mà vc em làm lố lên như thế, cách em nói như thể tất cả đều là ngu học, chính anh còn ghét kiểu ấy, huống hồ những người còn lại"

Tao nghĩ, đéo mẹ, chắc lúc này là hắn ta nói thật lòng mình rồi, quả thật, tao thật sự cô đọc trong cái lĩnh vực anti chó dại này :| tao cay sôi dái lên, nhưng cái quan trọng là vợ tao thì đang... rất hoảng loạn, hôm nay vợ tao gặp chuyện nhưng ko khóc, nhưng cái mắt khá đơ, đang ngồi ghế và ngẩn lên nhìn tao, môi run run, lại là 1 cấp độ hoảng loạn cao hơn những lần trước chứ gì, tao tạm biệt Hắn kia và lên xe, về nhà.

Tao biết nếu tao cứ nói "không sao đâu em" thì sẽ giống hệt như bao giờ khác, chỉ là an ủi giả tạo, nên tao im lặng không nói gì
Về tới nhà, bọn tao cũng không nói gì, không khí nặng nề vãi cứt

Điện thoại tao sáng lên, tao thấy 1 thông báo zalo là "bạn đã bị mời ra khỏi nhóm...."
Vợ tao gỡ đôi guốc ra, móc lên ngón tay, đi thẳng vào phòng, để guốc cả lên giường, tao thấy dù im lặng nhưng vợ tao mất trí cmnr, để cả đôi guốc lên giường. Tao phải là người bình tĩnh, không nên hỏi dồn dập thêm bất cứ câu gì, tao lặng lẽ lấy đôi guốc, đem bỏ ra ngoài phòng.
Tao rửa tay thật kỹ và nói vào không khí "em đừng tính chuyện về quê nhé" và tao chờ..... chẳng có câu trả lời gì, chắc là tao đúng rồi
Tao nói tiếp: "nếu em về quê thì đâu có sự cải thiện nào"
Tao lại nói :"em đừng lo cho anh, anh cũng không thích bọn họ lắm đâu, bị tẩy chay thì càng tốt"
Tao nghe tiếng trả lời yếu ớt : "nhưng nhóm đó có bạn thân, và anh họ của anh mà"

Tao:" người chí cốt hảo hữu của anh sẽ không bao giờ sờ nựng chó, hay nuôi chó"
Nhưng cuộc sống của tao sắp tới sẽ khó khăn hơn 1 chút, đéo bạn bè, đéo liên lạc, đéo giúp đỡ gì trong công việc, đéo anh em nữa.
...
Tao định sắp tới làm 1 kênh tiktok chửi chó quyền, anti chó cực mạnh, mà khởi đầu đã thấy tan vỡ lung tung rồi
Hết :|
Chấm hóng, đi kiếm cái gì ăn đã, tí đọc sau
 
:doubt:
Chuyện hôm nay tao hơi buồn vì tao sống với anh em họ và cả bạn bè tao rất tốt, không có vấn đề gì
Tao dẫn vợ tao theo, tao cũng lo lo trong bụng là không khéo lại xảy ra chuyện gì xích mích (vì vợ tao hay sợ va chạm với mấy cái pha trầy xước, chó, Dại, virus, lây nhiễm) Cái này thì tao nói thật người ngoài đéo bao giờ hiểu được, chỉ có ai có ny or vợ bị ám ảnh hoàn hảo mới hiểu.
Chuyện có thể bé như que tăm, nhưng nó sẽ lo đó là 1 cái nguồn để gây ra những cơ sự đáng tiếc, và nó sẽ nhân x100 nguy cơ đó lên, và nó sẽ làm quá sự việc lên.

Và đúng là kiểu đéo gì khi tao linh cảm lo lo là xảy ra chuyện thật, cứ y như tao mà linh cảm là 100% nó xảy ra, lần đéo nào cũng thế.
Bắt đầu

Trong lúc ngồi ăn, bạn bè và anh em tao cũng có dẫn theo vợ, con của họ nên rất vui, rất ồn ào nhốn nháo (có hơi nguy hiểm đối với vợ tao, tiếng ồn làm vợ khó kiểm soát thứ khác), tao thì há họng cười hòa nhập với mọi người :-" Nhưng thực chất mắt tao liên tục quan sát mấy đứa con nít, ko khéo mấy thằng nhóc này xô ngã cái gì đó văng vào người vợ tao có cạnh sắc nhọn xước da chảy máu thì hư đường, lắm có lúc tao phải bất ngờ chụp 1 thằng nhóc lại với tốc độ và lực cực kì mạnh để giảm 100% nguy cơ nó chạy giỡn xô đẩy ngã đổ đồ đạc :-" Và thời gian đó đéo khác gì 1 cuộc chiến thầm lặng trong tao, liên tục quan sát và chụp, chộp, hứng những đồ vật mà vô tình rơi khỏi mặt bàn, rơi vào đùi vợ tao, đôi lúc tao hơi chóng mặt vì phải điều tiết mắt và não khá nhiều, và tao thấy chuyện này đéo phải là đáng tự hào để mà đùa, tao cần sự yên tĩnh để ăn chứ không phải stress.

45 phút trôi qua, chỉ còn 5 phút nữa là xong bữa tiệc giao lưu với anh em, tao đang dần thở phào nhẹ nhõm "sắp xong rồi, em sẽ không sao cả, không có tốn tiền đi chích ngừa gì sau hôm nay cả".

:doubt:
Nhưng mà đm chuyện hay xảy ra phút cuối, 1 thằng lồn anh họ cười giỡn hế hế tít mắt, ngã người sang hướng vợ tao, đã thế tay còn thò sang chạm vai vợ, mà tay của anh thì móng tay DÀI VÃI CỨT, tạo thành 1 đường xước khá sắc và hằn đỏ, đéo biết có máu không, nhưng vợ tao nhăn mặt, đưa tay lên xăm xoi vết cào đó. Tao nghĩ bụng "địt mẹ, thôi xong rồi, thế là xong rồi, anh hại em rồi, đm sao lại là vào phút cuối tiệc chứ" Tao ngửa cổ ra ghế, 2 tay ngã ra, thở dài, mặt nhìn lên trần nhà... cái ông anh mà cào vào vai vợ tao đó, lúc trước đó vài tiếng, có sờ 1 con chó lạ, nhưng vì chuyện đó đã XẢY RA RỒI và sau đó tao chỉ biết im lặng và tránh né.

Vợ tao cứ há mồm, rồi cắn răng lại, rồi lại há ra, cái hành động kiểu hoảng hốt max, đang mất dần kiểm soát, mọi người thì đéo ai để ý việc đó, cho tới khi anh tao nói "Địt mẹ, lỡ tay huơ đụng tí thôi, làm con c*c gì căng thế?", tao nói "anh, anh ko biết anh vừa làm gì đâu, ý em là, ko phải là chuyện gì nghiêm trọng, nhưng..." tao nói nội dung thì bình thường, nhưng mặt tao cũng đang căng thẳng và nhăn nhó max :| anh tao và vài thằng nữa thấy vậy, lại kiếm cớ bắt bẻ và gây gổ :" Bây giờ mày muốn sao, lâu nay anh mày thấy ngứa lắm rồi, mày lúc nào cũng nghĩ mày là nhất". Tao nghe vậy tao cũng nóng nực lên và phản pháo "Em đã nói gì đâu, nhưng có vẻ như anh thích to tiếng quá nhỉ?" Kèm theo cái trợn mắt mở căng tròng ra nhìn vào anh tao :ops:

....

Và anh tao, thằng nhìn gym heo nhất (style mặc áo thun, đeo dây chuyền, áo tay ngắn lòi tí bắp tay toàn mỡ, cộng tí bụng phệ) đứng dậy, cầm cái đĩa ném xuống đất kêu xoảng 1 cái, tao hơi sợ hãi, tao sợ không phải vì nhắm đéo đánh lại được thằng anh mập địt này, nhưng sợ ở đây là tài sản của tao đang khá cồng kềnh, vợ, tất nhiên rồi, tao không thể 1 lúc vừa ẩu đả, vừa canh chừng vợ được nữa, và tầm vóc của tao cũng chưa chắc thắng anh tao trong 1 cách yên bình nhất, nếu tao muốn thắng, tao cần phải có những đòn bẩn, đòn hiểm, đòn mà gây thương tật nguy hiểm lâu dài, nhưng đó là anh họ tao mà, sao tao đánh như kẻ thù được, nên tao khá sợ và phân vân.

"ĐỊT CON MẸ MÀY, TAO ĐÉO CẦN BIẾT VỢ MÀY LÀ AI, NHƯNG MÀY DẪN NÓ TỚI ĐÂY ĐỂ LÀM MẤT MẶT TAO AH!" Cái giọng của anh gầm vang như sư tử, vang hết mẹ cái quán nhậu, tầng trên còn nghe được, nhiều khách khác thì ngỡ ngàng, nhưng họ có thể làm được gì đây ngoài chứng kiến? Tao nên làm cl gì đây? Khó quá.

Tao thở dài 1 cái rồi mắt tao nhìn thẳng tới 1 nơi xa mà không chạm mắt ai cả, tao nói nhẹ nhàng "con chó lúc nãy.....mà thôi, giá như anh đừng đụng chạm vào vợ em, anh biết nhà em sợ chó dại mà"

Anh tao lại gầm lên
"ĐỊT CON MẸ MÀY, MÀY COI TAO LÀ CHÓ À THẰNG NHÕI CON"
Nhiều người xung quanh, bạn bè tao cũng nói lào xào theo hướng bất lợi cho tao, rằng là "chó nó làm gì có Dại, làm sao bị Dại được, chắc ko sao đâu, anh ta lỡ tay thôi mà, mày nói vậy xúc phạm anh mày rồi....bla bla..." tao nghe vừa chán, vừa nản cho cái dân trí thấp, và vừa cay cú, làm thế đéo nào họ biết được con chó ấy không có Dại, phải rồi, vì cái đông lào này, cả bộ phận đông lào này đều nhận thức kiểu thô sơ, rằng là chó phải cắn bập vào da, chảy máu, thì mới lây Dại, và chó đó phải sùi bọt mép mới là chó Dại, còn nếu không có các dấu hiệu đó, họ đều cho là....vô hại. Chỉ có mỗi tao là thấy rằng chó bình thường cũng có nguy cơ. Phải rồi, tao bị điên ấy mà, và vợ tao cũng điên nữa, nên mới gặp tao, có lẽ đó là định mệnh, có lẽ đó cũng là nghiệp chướng, bọn tao đều bị thần kinh và cuộc sống của chúng tao sẽ còn gặp những chuyện này dài dài, cay đéo chịu được, nhưng....

Rõ ràng là nó có thể lây Dại, nó vẫn có khả năng dù rất nhỏ, bằng cách sờ vào mồm chó và cào vào da người khác.
Tao nói :" em xin anh, anh chưa biết, cách anh sờ như vậy có thể có hại cho anh nữa, đây đâu phải lần đầu em trình bày về cái này"
Anh tao lại gầm mấy cái nữa, nhưng do tao nói về việc tao cũng lo cho anht ao về việc lây Dại cho cả anh tao, nên sự việc đi dần xuống hướng....không đánh nhau.

....


Bữa tiệc đấy là do 1 anh khác, mời vc tao tới tham gia, free, và với mục đích tốt là mong vc tao tái hòa nhập với bạn bè, anh em (từ lúc tao dính vào vợ tao thì đã có chút xa lánh với bạn bè, anh em nên giờ tao cũng muốn hâm nóng lại). Nên người anh (hiền lành, ko phải tên gầm gừ lúc nãy) này cũng có tí trách nhiệm là hòa giải, xong tiệc, tao biết là tao nên nói gì đó, và người anh hòa giải này trình bày là "sau này anh cũng ko dám mời em nữa, mất mặt quá"

Tao đáp vội :" sao lại mất mặt, anh thấy chuyện này em sai à, em đã chửi câu nào đâu?"
Hắn:"nhưng vẫn mất mặt lắm, đang vui lại thành 1 đám rối, anh biết là em ko có ý gì xấu, anh hiểu, nhưng lần sau sao anh dám rủ rê em nữa, mấy người kia sẽ nói là sao thằng đó nó như vậy mà cứ mời tới làm gì"
Tao :" hiểu rồi....thì chuyện vặt mà, miễn là các anh đừng có cào, cắn, liếm gì con vợ em là được, còn em thì ai ghét cứ đánh bỏ mẹ em là được, dù sao vẫn xin lỗi"
Hắn:" xin lỗi anh cũng chả được gì đâu, ông anh X (gầm gừ) mới là ng cần xin lỗi, mà anh nghĩ cũng ko quay lại được như trước đâu, cái đám bạn này đâu có đơn thuần là bạn xã giao ngoài đường, mà còn là anh em uy tín, cực kì uy tín với nhau, có cả canbo.... mà em làm vậy mất mặt lắm, những việc làm ăn khác anh sẽ rất khó nói"

Tao:" ừ....biết rồi, vậy để đảm bảo anh khỏi mất mặt thì sau này vc anh với vc em gặp nhau là đủ" (tao nói vậy nhưng tao biết ngay cả hắn cũng đéo muốn gặp tao nữa, nhưng Hắn này nhà khá giàu có, sống rất được, tao ko muốn chấm dứt với Hắn)
Hắn:" thôi, anh nghĩ là sau này chúng ta cũng ko nên gặp nhau nữa đâu, em cũng đừng ích kỷ quá, anh ko biết em nghiên cứu bác học ntn, nhưng có mỗi con chó, với 1 cái chạm tay xước da mà vc em làm lố lên như thế, cách em nói như thể tất cả đều là ngu học, chính anh còn ghét kiểu ấy, huống hồ những người còn lại"

Tao nghĩ, đéo mẹ, chắc lúc này là hắn ta nói thật lòng mình rồi, quả thật, tao thật sự cô đọc trong cái lĩnh vực anti chó dại này :| tao cay sôi dái lên, nhưng cái quan trọng là vợ tao thì đang... rất hoảng loạn, hôm nay vợ tao gặp chuyện nhưng ko khóc, nhưng cái mắt khá đơ, đang ngồi ghế và ngẩn lên nhìn tao, môi run run, lại là 1 cấp độ hoảng loạn cao hơn những lần trước chứ gì, tao tạm biệt Hắn kia và lên xe, về nhà.

Tao biết nếu tao cứ nói "không sao đâu em" thì sẽ giống hệt như bao giờ khác, chỉ là an ủi giả tạo, nên tao im lặng không nói gì
Về tới nhà, bọn tao cũng không nói gì, không khí nặng nề vãi cứt

Điện thoại tao sáng lên, tao thấy 1 thông báo zalo là "bạn đã bị mời ra khỏi nhóm...."
Vợ tao gỡ đôi guốc ra, móc lên ngón tay, đi thẳng vào phòng, để guốc cả lên giường, tao thấy dù im lặng nhưng vợ tao mất trí cmnr, để cả đôi guốc lên giường. Tao phải là người bình tĩnh, không nên hỏi dồn dập thêm bất cứ câu gì, tao lặng lẽ lấy đôi guốc, đem bỏ ra ngoài phòng.
Tao rửa tay thật kỹ và nói vào không khí "em đừng tính chuyện về quê nhé" và tao chờ..... chẳng có câu trả lời gì, chắc là tao đúng rồi
Tao nói tiếp: "nếu em về quê thì đâu có sự cải thiện nào"
Tao lại nói :"em đừng lo cho anh, anh cũng không thích bọn họ lắm đâu, bị tẩy chay thì càng tốt"
Tao nghe tiếng trả lời yếu ớt : "nhưng nhóm đó có bạn thân, và anh họ của anh mà"

Tao:" người chí cốt hảo hữu của anh sẽ không bao giờ sờ nựng chó, hay nuôi chó"
Nhưng cuộc sống của tao sắp tới sẽ khó khăn hơn 1 chút, đéo bạn bè, đéo liên lạc, đéo giúp đỡ gì trong công việc, đéo anh em nữa.
...
Tao định sắp tới làm 1 kênh tiktok chửi chó quyền, anti chó cực mạnh, mà khởi đầu đã thấy tan vỡ lung tung rồi
Hết :|
Không có ảnh.
 
Vợ này nó kiểu như bị 1 bệnh về sợ chó dại. Ko hiểu bọn ae của m có hiểu hay k, nhưng t nghĩ bọn nó biết và đang nghĩ vc chúng mày lập dị.
 
Đúng, mà ko chỉ anti chó, mà chỉ ra rằng khi ko có ai anti chó, 1 mình tao anti, tao sẽ bị coi là thằng thần kinh


Vợ tao là nguồn cơn
Nhưng tao là người đối đáp, và tao là đực nên anh tao gây gổ với tao, cùng với những sự ngứa mắt của anh tao đối với tao trước đó, tao ko nghĩ là những lúc tao trình bày kiến thức, anh tao lại ghét đến thế. Nên tao có hơi tuột cảm xúc, thất vọng, và đơ cứng.
Tình huống này mày nên xin lỗi và nhận lỗi về 2 vc m hơn để giữ mối quan hệ. Lúc đấy thì bốp chát vs nhau để được mẹ gì. Nói kiến thức càng sai luôn, đéo ai tiếp thu đc lúc đó đâu. Ưng nói gì thì hôm sau cả 2 bình tĩnh rồi nói. Chứ có mỗi chuyện này mà xé ra to vậy thì đúng là mày nên chơi 1 mình thật
 
:doubt:
Chuyện hôm nay tao hơi buồn vì tao sống với anh em họ và cả bạn bè tao rất tốt, không có vấn đề gì
Tao dẫn vợ tao theo, tao cũng lo lo trong bụng là không khéo lại xảy ra chuyện gì xích mích (vì vợ tao hay sợ va chạm với mấy cái pha trầy xước, chó, Dại, virus, lây nhiễm) Cái này thì tao nói thật người ngoài đéo bao giờ hiểu được, chỉ có ai có ny or vợ bị ám ảnh hoàn hảo mới hiểu.
Chuyện có thể bé như que tăm, nhưng nó sẽ lo đó là 1 cái nguồn để gây ra những cơ sự đáng tiếc, và nó sẽ nhân x100 nguy cơ đó lên, và nó sẽ làm quá sự việc lên.

Và đúng là kiểu đéo gì khi tao linh cảm lo lo là xảy ra chuyện thật, cứ y như tao mà linh cảm là 100% nó xảy ra, lần đéo nào cũng thế.
Bắt đầu

Trong lúc ngồi ăn, bạn bè và anh em tao cũng có dẫn theo vợ, con của họ nên rất vui, rất ồn ào nhốn nháo (có hơi nguy hiểm đối với vợ tao, tiếng ồn làm vợ khó kiểm soát thứ khác), tao thì há họng cười hòa nhập với mọi người :-" Nhưng thực chất mắt tao liên tục quan sát mấy đứa con nít, ko khéo mấy thằng nhóc này xô ngã cái gì đó văng vào người vợ tao có cạnh sắc nhọn xước da chảy máu thì hư đường, lắm có lúc tao phải bất ngờ chụp 1 thằng nhóc lại với tốc độ và lực cực kì mạnh để giảm 100% nguy cơ nó chạy giỡn xô đẩy ngã đổ đồ đạc :-" Và thời gian đó đéo khác gì 1 cuộc chiến thầm lặng trong tao, liên tục quan sát và chụp, chộp, hứng những đồ vật mà vô tình rơi khỏi mặt bàn, rơi vào đùi vợ tao, đôi lúc tao hơi chóng mặt vì phải điều tiết mắt và não khá nhiều, và tao thấy chuyện này đéo phải là đáng tự hào để mà đùa, tao cần sự yên tĩnh để ăn chứ không phải stress.

45 phút trôi qua, chỉ còn 5 phút nữa là xong bữa tiệc giao lưu với anh em, tao đang dần thở phào nhẹ nhõm "sắp xong rồi, em sẽ không sao cả, không có tốn tiền đi chích ngừa gì sau hôm nay cả".

:doubt:
Nhưng mà đm chuyện hay xảy ra phút cuối, 1 thằng lồn anh họ cười giỡn hế hế tít mắt, ngã người sang hướng vợ tao, đã thế tay còn thò sang chạm vai vợ, mà tay của anh thì móng tay DÀI VÃI CỨT, tạo thành 1 đường xước khá sắc và hằn đỏ, đéo biết có máu không, nhưng vợ tao nhăn mặt, đưa tay lên xăm xoi vết cào đó. Tao nghĩ bụng "địt mẹ, thôi xong rồi, thế là xong rồi, anh hại em rồi, đm sao lại là vào phút cuối tiệc chứ" Tao ngửa cổ ra ghế, 2 tay ngã ra, thở dài, mặt nhìn lên trần nhà... cái ông anh mà cào vào vai vợ tao đó, lúc trước đó vài tiếng, có sờ 1 con chó lạ, nhưng vì chuyện đó đã XẢY RA RỒI và sau đó tao chỉ biết im lặng và tránh né.

Vợ tao cứ há mồm, rồi cắn răng lại, rồi lại há ra, cái hành động kiểu hoảng hốt max, đang mất dần kiểm soát, mọi người thì đéo ai để ý việc đó, cho tới khi anh tao nói "Địt mẹ, lỡ tay huơ đụng tí thôi, làm con c*c gì căng thế?", tao nói "anh, anh ko biết anh vừa làm gì đâu, ý em là, ko phải là chuyện gì nghiêm trọng, nhưng..." tao nói nội dung thì bình thường, nhưng mặt tao cũng đang căng thẳng và nhăn nhó max :| anh tao và vài thằng nữa thấy vậy, lại kiếm cớ bắt bẻ và gây gổ :" Bây giờ mày muốn sao, lâu nay anh mày thấy ngứa lắm rồi, mày lúc nào cũng nghĩ mày là nhất". Tao nghe vậy tao cũng nóng nực lên và phản pháo "Em đã nói gì đâu, nhưng có vẻ như anh thích to tiếng quá nhỉ?" Kèm theo cái trợn mắt mở căng tròng ra nhìn vào anh tao :ops:

....

Và anh tao, thằng nhìn gym heo nhất (style mặc áo thun, đeo dây chuyền, áo tay ngắn lòi tí bắp tay toàn mỡ, cộng tí bụng phệ) đứng dậy, cầm cái đĩa ném xuống đất kêu xoảng 1 cái, tao hơi sợ hãi, tao sợ không phải vì nhắm đéo đánh lại được thằng anh mập địt này, nhưng sợ ở đây là tài sản của tao đang khá cồng kềnh, vợ, tất nhiên rồi, tao không thể 1 lúc vừa ẩu đả, vừa canh chừng vợ được nữa, và tầm vóc của tao cũng chưa chắc thắng anh tao trong 1 cách yên bình nhất, nếu tao muốn thắng, tao cần phải có những đòn bẩn, đòn hiểm, đòn mà gây thương tật nguy hiểm lâu dài, nhưng đó là anh họ tao mà, sao tao đánh như kẻ thù được, nên tao khá sợ và phân vân.

"ĐỊT CON MẸ MÀY, TAO ĐÉO CẦN BIẾT VỢ MÀY LÀ AI, NHƯNG MÀY DẪN NÓ TỚI ĐÂY ĐỂ LÀM MẤT MẶT TAO AH!" Cái giọng của anh gầm vang như sư tử, vang hết mẹ cái quán nhậu, tầng trên còn nghe được, nhiều khách khác thì ngỡ ngàng, nhưng họ có thể làm được gì đây ngoài chứng kiến? Tao nên làm cl gì đây? Khó quá.

Tao thở dài 1 cái rồi mắt tao nhìn thẳng tới 1 nơi xa mà không chạm mắt ai cả, tao nói nhẹ nhàng "con chó lúc nãy.....mà thôi, giá như anh đừng đụng chạm vào vợ em, anh biết nhà em sợ chó dại mà"

Anh tao lại gầm lên
"ĐỊT CON MẸ MÀY, MÀY COI TAO LÀ CHÓ À THẰNG NHÕI CON"
Nhiều người xung quanh, bạn bè tao cũng nói lào xào theo hướng bất lợi cho tao, rằng là "chó nó làm gì có Dại, làm sao bị Dại được, chắc ko sao đâu, anh ta lỡ tay thôi mà, mày nói vậy xúc phạm anh mày rồi....bla bla..." tao nghe vừa chán, vừa nản cho cái dân trí thấp, và vừa cay cú, làm thế đéo nào họ biết được con chó ấy không có Dại, phải rồi, vì cái đông lào này, cả bộ phận đông lào này đều nhận thức kiểu thô sơ, rằng là chó phải cắn bập vào da, chảy máu, thì mới lây Dại, và chó đó phải sùi bọt mép mới là chó Dại, còn nếu không có các dấu hiệu đó, họ đều cho là....vô hại. Chỉ có mỗi tao là thấy rằng chó bình thường cũng có nguy cơ. Phải rồi, tao bị điên ấy mà, và vợ tao cũng điên nữa, nên mới gặp tao, có lẽ đó là định mệnh, có lẽ đó cũng là nghiệp chướng, bọn tao đều bị thần kinh và cuộc sống của chúng tao sẽ còn gặp những chuyện này dài dài, cay đéo chịu được, nhưng....

Rõ ràng là nó có thể lây Dại, nó vẫn có khả năng dù rất nhỏ, bằng cách sờ vào mồm chó và cào vào da người khác.
Tao nói :" em xin anh, anh chưa biết, cách anh sờ như vậy có thể có hại cho anh nữa, đây đâu phải lần đầu em trình bày về cái này"
Anh tao lại gầm mấy cái nữa, nhưng do tao nói về việc tao cũng lo cho anht ao về việc lây Dại cho cả anh tao, nên sự việc đi dần xuống hướng....không đánh nhau.

....


Bữa tiệc đấy là do 1 anh khác, mời vc tao tới tham gia, free, và với mục đích tốt là mong vc tao tái hòa nhập với bạn bè, anh em (từ lúc tao dính vào vợ tao thì đã có chút xa lánh với bạn bè, anh em nên giờ tao cũng muốn hâm nóng lại). Nên người anh (hiền lành, ko phải tên gầm gừ lúc nãy) này cũng có tí trách nhiệm là hòa giải, xong tiệc, tao biết là tao nên nói gì đó, và người anh hòa giải này trình bày là "sau này anh cũng ko dám mời em nữa, mất mặt quá"

Tao đáp vội :" sao lại mất mặt, anh thấy chuyện này em sai à, em đã chửi câu nào đâu?"
Hắn:"nhưng vẫn mất mặt lắm, đang vui lại thành 1 đám rối, anh biết là em ko có ý gì xấu, anh hiểu, nhưng lần sau sao anh dám rủ rê em nữa, mấy người kia sẽ nói là sao thằng đó nó như vậy mà cứ mời tới làm gì"
Tao :" hiểu rồi....thì chuyện vặt mà, miễn là các anh đừng có cào, cắn, liếm gì con vợ em là được, còn em thì ai ghét cứ đánh bỏ mẹ em là được, dù sao vẫn xin lỗi"
Hắn:" xin lỗi anh cũng chả được gì đâu, ông anh X (gầm gừ) mới là ng cần xin lỗi, mà anh nghĩ cũng ko quay lại được như trước đâu, cái đám bạn này đâu có đơn thuần là bạn xã giao ngoài đường, mà còn là anh em uy tín, cực kì uy tín với nhau, có cả canbo.... mà em làm vậy mất mặt lắm, những việc làm ăn khác anh sẽ rất khó nói"

Tao:" ừ....biết rồi, vậy để đảm bảo anh khỏi mất mặt thì sau này vc anh với vc em gặp nhau là đủ" (tao nói vậy nhưng tao biết ngay cả hắn cũng đéo muốn gặp tao nữa, nhưng Hắn này nhà khá giàu có, sống rất được, tao ko muốn chấm dứt với Hắn)
Hắn:" thôi, anh nghĩ là sau này chúng ta cũng ko nên gặp nhau nữa đâu, em cũng đừng ích kỷ quá, anh ko biết em nghiên cứu bác học ntn, nhưng có mỗi con chó, với 1 cái chạm tay xước da mà vc em làm lố lên như thế, cách em nói như thể tất cả đều là ngu học, chính anh còn ghét kiểu ấy, huống hồ những người còn lại"

Tao nghĩ, đéo mẹ, chắc lúc này là hắn ta nói thật lòng mình rồi, quả thật, tao thật sự cô đọc trong cái lĩnh vực anti chó dại này :| tao cay sôi dái lên, nhưng cái quan trọng là vợ tao thì đang... rất hoảng loạn, hôm nay vợ tao gặp chuyện nhưng ko khóc, nhưng cái mắt khá đơ, đang ngồi ghế và ngẩn lên nhìn tao, môi run run, lại là 1 cấp độ hoảng loạn cao hơn những lần trước chứ gì, tao tạm biệt Hắn kia và lên xe, về nhà.

Tao biết nếu tao cứ nói "không sao đâu em" thì sẽ giống hệt như bao giờ khác, chỉ là an ủi giả tạo, nên tao im lặng không nói gì
Về tới nhà, bọn tao cũng không nói gì, không khí nặng nề vãi cứt

Điện thoại tao sáng lên, tao thấy 1 thông báo zalo là "bạn đã bị mời ra khỏi nhóm...."
Vợ tao gỡ đôi guốc ra, móc lên ngón tay, đi thẳng vào phòng, để guốc cả lên giường, tao thấy dù im lặng nhưng vợ tao mất trí cmnr, để cả đôi guốc lên giường. Tao phải là người bình tĩnh, không nên hỏi dồn dập thêm bất cứ câu gì, tao lặng lẽ lấy đôi guốc, đem bỏ ra ngoài phòng.
Tao rửa tay thật kỹ và nói vào không khí "em đừng tính chuyện về quê nhé" và tao chờ..... chẳng có câu trả lời gì, chắc là tao đúng rồi
Tao nói tiếp: "nếu em về quê thì đâu có sự cải thiện nào"
Tao lại nói :"em đừng lo cho anh, anh cũng không thích bọn họ lắm đâu, bị tẩy chay thì càng tốt"
Tao nghe tiếng trả lời yếu ớt : "nhưng nhóm đó có bạn thân, và anh họ của anh mà"

Tao:" người chí cốt hảo hữu của anh sẽ không bao giờ sờ nựng chó, hay nuôi chó"
Nhưng cuộc sống của tao sắp tới sẽ khó khăn hơn 1 chút, đéo bạn bè, đéo liên lạc, đéo giúp đỡ gì trong công việc, đéo anh em nữa.
...
Tao định sắp tới làm 1 kênh tiktok chửi chó quyền, anti chó cực mạnh, mà khởi đầu đã thấy tan vỡ lung tung rồi
Hết :|
t hơi thắc mắc sao m tả con vợ m giống con chó vậy, các biểu hiện đó
 
:doubt:
Chuyện hôm nay tao hơi buồn vì tao sống với anh em họ và cả bạn bè tao rất tốt, không có vấn đề gì
Tao dẫn vợ tao theo, tao cũng lo lo trong bụng là không khéo lại xảy ra chuyện gì xích mích (vì vợ tao hay sợ va chạm với mấy cái pha trầy xước, chó, Dại, virus, lây nhiễm) Cái này thì tao nói thật người ngoài đéo bao giờ hiểu được, chỉ có ai có ny or vợ bị ám ảnh hoàn hảo mới hiểu.
Chuyện có thể bé như que tăm, nhưng nó sẽ lo đó là 1 cái nguồn để gây ra những cơ sự đáng tiếc, và nó sẽ nhân x100 nguy cơ đó lên, và nó sẽ làm quá sự việc lên.

Và đúng là kiểu đéo gì khi tao linh cảm lo lo là xảy ra chuyện thật, cứ y như tao mà linh cảm là 100% nó xảy ra, lần đéo nào cũng thế.
Bắt đầu

Trong lúc ngồi ăn, bạn bè và anh em tao cũng có dẫn theo vợ, con của họ nên rất vui, rất ồn ào nhốn nháo (có hơi nguy hiểm đối với vợ tao, tiếng ồn làm vợ khó kiểm soát thứ khác), tao thì há họng cười hòa nhập với mọi người :-" Nhưng thực chất mắt tao liên tục quan sát mấy đứa con nít, ko khéo mấy thằng nhóc này xô ngã cái gì đó văng vào người vợ tao có cạnh sắc nhọn xước da chảy máu thì hư đường, lắm có lúc tao phải bất ngờ chụp 1 thằng nhóc lại với tốc độ và lực cực kì mạnh để giảm 100% nguy cơ nó chạy giỡn xô đẩy ngã đổ đồ đạc :-" Và thời gian đó đéo khác gì 1 cuộc chiến thầm lặng trong tao, liên tục quan sát và chụp, chộp, hứng những đồ vật mà vô tình rơi khỏi mặt bàn, rơi vào đùi vợ tao, đôi lúc tao hơi chóng mặt vì phải điều tiết mắt và não khá nhiều, và tao thấy chuyện này đéo phải là đáng tự hào để mà đùa, tao cần sự yên tĩnh để ăn chứ không phải stress.

45 phút trôi qua, chỉ còn 5 phút nữa là xong bữa tiệc giao lưu với anh em, tao đang dần thở phào nhẹ nhõm "sắp xong rồi, em sẽ không sao cả, không có tốn tiền đi chích ngừa gì sau hôm nay cả".

:doubt:
Nhưng mà đm chuyện hay xảy ra phút cuối, 1 thằng lồn anh họ cười giỡn hế hế tít mắt, ngã người sang hướng vợ tao, đã thế tay còn thò sang chạm vai vợ, mà tay của anh thì móng tay DÀI VÃI CỨT, tạo thành 1 đường xước khá sắc và hằn đỏ, đéo biết có máu không, nhưng vợ tao nhăn mặt, đưa tay lên xăm xoi vết cào đó. Tao nghĩ bụng "địt mẹ, thôi xong rồi, thế là xong rồi, anh hại em rồi, đm sao lại là vào phút cuối tiệc chứ" Tao ngửa cổ ra ghế, 2 tay ngã ra, thở dài, mặt nhìn lên trần nhà... cái ông anh mà cào vào vai vợ tao đó, lúc trước đó vài tiếng, có sờ 1 con chó lạ, nhưng vì chuyện đó đã XẢY RA RỒI và sau đó tao chỉ biết im lặng và tránh né.

Vợ tao cứ há mồm, rồi cắn răng lại, rồi lại há ra, cái hành động kiểu hoảng hốt max, đang mất dần kiểm soát, mọi người thì đéo ai để ý việc đó, cho tới khi anh tao nói "Địt mẹ, lỡ tay huơ đụng tí thôi, làm con c*c gì căng thế?", tao nói "anh, anh ko biết anh vừa làm gì đâu, ý em là, ko phải là chuyện gì nghiêm trọng, nhưng..." tao nói nội dung thì bình thường, nhưng mặt tao cũng đang căng thẳng và nhăn nhó max :| anh tao và vài thằng nữa thấy vậy, lại kiếm cớ bắt bẻ và gây gổ :" Bây giờ mày muốn sao, lâu nay anh mày thấy ngứa lắm rồi, mày lúc nào cũng nghĩ mày là nhất". Tao nghe vậy tao cũng nóng nực lên và phản pháo "Em đã nói gì đâu, nhưng có vẻ như anh thích to tiếng quá nhỉ?" Kèm theo cái trợn mắt mở căng tròng ra nhìn vào anh tao :ops:

....

Và anh tao, thằng nhìn gym heo nhất (style mặc áo thun, đeo dây chuyền, áo tay ngắn lòi tí bắp tay toàn mỡ, cộng tí bụng phệ) đứng dậy, cầm cái đĩa ném xuống đất kêu xoảng 1 cái, tao hơi sợ hãi, tao sợ không phải vì nhắm đéo đánh lại được thằng anh mập địt này, nhưng sợ ở đây là tài sản của tao đang khá cồng kềnh, vợ, tất nhiên rồi, tao không thể 1 lúc vừa ẩu đả, vừa canh chừng vợ được nữa, và tầm vóc của tao cũng chưa chắc thắng anh tao trong 1 cách yên bình nhất, nếu tao muốn thắng, tao cần phải có những đòn bẩn, đòn hiểm, đòn mà gây thương tật nguy hiểm lâu dài, nhưng đó là anh họ tao mà, sao tao đánh như kẻ thù được, nên tao khá sợ và phân vân.

"ĐỊT CON MẸ MÀY, TAO ĐÉO CẦN BIẾT VỢ MÀY LÀ AI, NHƯNG MÀY DẪN NÓ TỚI ĐÂY ĐỂ LÀM MẤT MẶT TAO AH!" Cái giọng của anh gầm vang như sư tử, vang hết mẹ cái quán nhậu, tầng trên còn nghe được, nhiều khách khác thì ngỡ ngàng, nhưng họ có thể làm được gì đây ngoài chứng kiến? Tao nên làm cl gì đây? Khó quá.

Tao thở dài 1 cái rồi mắt tao nhìn thẳng tới 1 nơi xa mà không chạm mắt ai cả, tao nói nhẹ nhàng "con chó lúc nãy.....mà thôi, giá như anh đừng đụng chạm vào vợ em, anh biết nhà em sợ chó dại mà"

Anh tao lại gầm lên
"ĐỊT CON MẸ MÀY, MÀY COI TAO LÀ CHÓ À THẰNG NHÕI CON"
Nhiều người xung quanh, bạn bè tao cũng nói lào xào theo hướng bất lợi cho tao, rằng là "chó nó làm gì có Dại, làm sao bị Dại được, chắc ko sao đâu, anh ta lỡ tay thôi mà, mày nói vậy xúc phạm anh mày rồi....bla bla..." tao nghe vừa chán, vừa nản cho cái dân trí thấp, và vừa cay cú, làm thế đéo nào họ biết được con chó ấy không có Dại, phải rồi, vì cái đông lào này, cả bộ phận đông lào này đều nhận thức kiểu thô sơ, rằng là chó phải cắn bập vào da, chảy máu, thì mới lây Dại, và chó đó phải sùi bọt mép mới là chó Dại, còn nếu không có các dấu hiệu đó, họ đều cho là....vô hại. Chỉ có mỗi tao là thấy rằng chó bình thường cũng có nguy cơ. Phải rồi, tao bị điên ấy mà, và vợ tao cũng điên nữa, nên mới gặp tao, có lẽ đó là định mệnh, có lẽ đó cũng là nghiệp chướng, bọn tao đều bị thần kinh và cuộc sống của chúng tao sẽ còn gặp những chuyện này dài dài, cay đéo chịu được, nhưng....

Rõ ràng là nó có thể lây Dại, nó vẫn có khả năng dù rất nhỏ, bằng cách sờ vào mồm chó và cào vào da người khác.
Tao nói :" em xin anh, anh chưa biết, cách anh sờ như vậy có thể có hại cho anh nữa, đây đâu phải lần đầu em trình bày về cái này"
Anh tao lại gầm mấy cái nữa, nhưng do tao nói về việc tao cũng lo cho anht ao về việc lây Dại cho cả anh tao, nên sự việc đi dần xuống hướng....không đánh nhau.

....


Bữa tiệc đấy là do 1 anh khác, mời vc tao tới tham gia, free, và với mục đích tốt là mong vc tao tái hòa nhập với bạn bè, anh em (từ lúc tao dính vào vợ tao thì đã có chút xa lánh với bạn bè, anh em nên giờ tao cũng muốn hâm nóng lại). Nên người anh (hiền lành, ko phải tên gầm gừ lúc nãy) này cũng có tí trách nhiệm là hòa giải, xong tiệc, tao biết là tao nên nói gì đó, và người anh hòa giải này trình bày là "sau này anh cũng ko dám mời em nữa, mất mặt quá"

Tao đáp vội :" sao lại mất mặt, anh thấy chuyện này em sai à, em đã chửi câu nào đâu?"
Hắn:"nhưng vẫn mất mặt lắm, đang vui lại thành 1 đám rối, anh biết là em ko có ý gì xấu, anh hiểu, nhưng lần sau sao anh dám rủ rê em nữa, mấy người kia sẽ nói là sao thằng đó nó như vậy mà cứ mời tới làm gì"
Tao :" hiểu rồi....thì chuyện vặt mà, miễn là các anh đừng có cào, cắn, liếm gì con vợ em là được, còn em thì ai ghét cứ đánh bỏ mẹ em là được, dù sao vẫn xin lỗi"
Hắn:" xin lỗi anh cũng chả được gì đâu, ông anh X (gầm gừ) mới là ng cần xin lỗi, mà anh nghĩ cũng ko quay lại được như trước đâu, cái đám bạn này đâu có đơn thuần là bạn xã giao ngoài đường, mà còn là anh em uy tín, cực kì uy tín với nhau, có cả canbo.... mà em làm vậy mất mặt lắm, những việc làm ăn khác anh sẽ rất khó nói"

Tao:" ừ....biết rồi, vậy để đảm bảo anh khỏi mất mặt thì sau này vc anh với vc em gặp nhau là đủ" (tao nói vậy nhưng tao biết ngay cả hắn cũng đéo muốn gặp tao nữa, nhưng Hắn này nhà khá giàu có, sống rất được, tao ko muốn chấm dứt với Hắn)
Hắn:" thôi, anh nghĩ là sau này chúng ta cũng ko nên gặp nhau nữa đâu, em cũng đừng ích kỷ quá, anh ko biết em nghiên cứu bác học ntn, nhưng có mỗi con chó, với 1 cái chạm tay xước da mà vc em làm lố lên như thế, cách em nói như thể tất cả đều là ngu học, chính anh còn ghét kiểu ấy, huống hồ những người còn lại"

Tao nghĩ, đéo mẹ, chắc lúc này là hắn ta nói thật lòng mình rồi, quả thật, tao thật sự cô đọc trong cái lĩnh vực anti chó dại này :| tao cay sôi dái lên, nhưng cái quan trọng là vợ tao thì đang... rất hoảng loạn, hôm nay vợ tao gặp chuyện nhưng ko khóc, nhưng cái mắt khá đơ, đang ngồi ghế và ngẩn lên nhìn tao, môi run run, lại là 1 cấp độ hoảng loạn cao hơn những lần trước chứ gì, tao tạm biệt Hắn kia và lên xe, về nhà.

Tao biết nếu tao cứ nói "không sao đâu em" thì sẽ giống hệt như bao giờ khác, chỉ là an ủi giả tạo, nên tao im lặng không nói gì
Về tới nhà, bọn tao cũng không nói gì, không khí nặng nề vãi cứt

Điện thoại tao sáng lên, tao thấy 1 thông báo zalo là "bạn đã bị mời ra khỏi nhóm...."
Vợ tao gỡ đôi guốc ra, móc lên ngón tay, đi thẳng vào phòng, để guốc cả lên giường, tao thấy dù im lặng nhưng vợ tao mất trí cmnr, để cả đôi guốc lên giường. Tao phải là người bình tĩnh, không nên hỏi dồn dập thêm bất cứ câu gì, tao lặng lẽ lấy đôi guốc, đem bỏ ra ngoài phòng.
Tao rửa tay thật kỹ và nói vào không khí "em đừng tính chuyện về quê nhé" và tao chờ..... chẳng có câu trả lời gì, chắc là tao đúng rồi
Tao nói tiếp: "nếu em về quê thì đâu có sự cải thiện nào"
Tao lại nói :"em đừng lo cho anh, anh cũng không thích bọn họ lắm đâu, bị tẩy chay thì càng tốt"
Tao nghe tiếng trả lời yếu ớt : "nhưng nhóm đó có bạn thân, và anh họ của anh mà"

Tao:" người chí cốt hảo hữu của anh sẽ không bao giờ sờ nựng chó, hay nuôi chó"
Nhưng cuộc sống của tao sắp tới sẽ khó khăn hơn 1 chút, đéo bạn bè, đéo liên lạc, đéo giúp đỡ gì trong công việc, đéo anh em nữa.
...
Tao định sắp tới làm 1 kênh tiktok chửi chó quyền, anti chó cực mạnh, mà khởi đầu đã thấy tan vỡ lung tung rồi
Hết :|
Đéo hiểu sao tao lại đọc hết cái nhảm l này, khó hiểu vl, tao thất vọng về bản thân vcl
 
thánh này cứ cái gì lq tới chó là nó toxic :)) kiếp sau coi chừng làm chó
 
Mày không bị bệnh sợ chó dại mà mày bị bệnh tâm thần, nên đi viện bác sỹ tư vấn cho.
 
thánh này cứ cái gì lq tới chó là nó toxic :)) kiếp sau coi chừng làm chó
Tao làm chó thì tao ăn bả chó và chết luôn :-"

má phí time. Truyện xàm lồn nhất tao từng đọc cmm
Vì nó đéo phải truyện chúng mày bịa, đéo có kịch tính, đéo có địt mẹ vợ :-"

Mày không bị bệnh sợ chó dại mà mày bị bệnh tâm thần, nên đi viện bác sỹ tư vấn cho.
Những câu nói quen thuộc nhàm chán thấp kém
Bệnh Dại nó đang giết người từng ngày từng giờ trên trái đất, còn mày thì cho là bệnh Dại chắc viển vông

Đéo hiểu sao tao lại đọc hết cái nhảm l này, khó hiểu vl, tao thất vọng về bản thân vcl
Thế tìm cái nào ko nhảm mà đọc

cái này thì cần xem lại ông anh này,
Tao cũng nghĩ cần xem lại nhưng tao thấy đó là 1 cái common sĩ diện rồi, chắc thằng nào cũng như ông đó thôi, dân đl đéo khá đc cho dù có lắm tiền thì tư duy cũng chỉ có thế, thấy ồn ào cãi vã là mặc định đứa đó auto đáng sợ cần xa lánh

Tình huống này mày nên xin lỗi và nhận lỗi về 2 vc m hơn để giữ mối quan hệ. Lúc đấy thì bốp chát vs nhau để được mẹ gì. Nói kiến thức càng sai luôn, đéo ai tiếp thu đc lúc đó đâu. Ưng nói gì thì hôm sau cả 2 bình tĩnh rồi nói. Chứ có mỗi chuyện này mà xé ra to vậy thì đúng là mày nên chơi 1 mình thật
Đọc thấy có đoạn nào tao xé ra to ko
Còn về việc xin lỗi, rõ ràng cái nguy cơ từ chó cho tới vết cào là người khác gây ra, mà tao phải xin lỗi, tao thấy nó nhảm lắm
 
Top