Ăn chơi Những nhóm bạn vô bổ và chẳng có gì đọng lại sau đó

Nhiều lúc tao đéo hiểu sao đời tao lại gặp mấy đứa súc vật như thế. Mày cảm tưởng có 1 thằng nó học cùng tao cấp 2, nó mời cưới 10 đứa cho đủ 1 mâm, cuối cùng cả 9 đứa kia đéo đứa nào đi, mỗi mình tao đi. Tao mừng 1tr hẳn hoi vì thấy tiệc cũng sang trọng. Địt cả lò nhà nó lúc tao cưới nó đéo đi luôn, mà cũng đéo thèm gửi tiền, nói thật tao chưa thấy thằng nào súc vật như con con chó đấy. Tối thiểu đéo đi thì cũng gửi tiền đây nó đéo cần sĩ diện luôn.
Sống chó quá ai cũng té chứ sao
 
(Viết tiếp)
Tôi thấy các anh chị cười nhưng không biết đó có phải niềm vui không
Các anh chị ấy bắt đầu bày trò chơi, các em nhỏ cũng nở nụ cười tham gia, những trò chơi mà trước giờ tôi chưa thấy, tôi cảm thấy hơi gượng khi chơi những trò này, xỏ chân vào 1 chiếc bịch nhựa to và bắt đầu nhảy, nó không phải một cái bao bố, nó chỉ là bịch nhựa, nó có thể thủng ngay khi nhảy, và địa điểm đầy chông gai ngầm dưới lớp cát và họ bày trò này, không, không phải tôi sẽ chơi những trò ấy, nhất định là không, và rất may tôi không bị ép quá nhiều để chơi cái trò đó. Tôi không muốn là người thứ 2 bị một cái bình màu nâu đâm vào chân.
Các anh chị ấy bắt đầu nhảy và tiếng cười vang lên, đất cát văng tung tóe, văng 1 ít vào thức ăn, tôi phải lo gói chặt hơi những bịch nhựa chứa thức ăn, thức ăn bao gồm có là bánh hỏi, thịt, thịt cá gì đó mà không thể nào thấy qua các bọc nhựa, luôn có bầy nhầy nước phía bên trong làm tôi rất khó biết thứ ấy là cái gì, nhưng ít ra tôi không thể mặc kệ khi cát cứ bay ngang qua các bịch nhựa, họ nhảy ở 1 bãi cát chỉ cách các bịch nhựa có....3 mét, dù họ không cố tình vẩy cát vào, nhưng cát ở đây thật sự nhẹ, nó bay là là và rơi hết vào thức ăn.....và không hề có 1 cách nào để loại bỏ ra. Các anh chị ấy không hề cảnh giác rằng ở đây có rất nhiều "mìn phân người" tôi thật sự không dám quan sát kỹ hơn, thà không biết để chút nữa tôi còn nhắm mắt mà ăn, còn hơn là thấy để rồi không dám ăn miếng nào cả, vì tôi đã góp tiền vào rồi, tôi đi bộ xa và mệt, đói và muốn ăn lắm rồi, nhưng họ thật sung sức và đang chơi...
Tiếp đến họ chơi 1 cái trò gì không rõ, tôi cho rằng tôi đã học ngôn ngữ thứ 2 do trường ép buộc học, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ hiểu họ nói hay bàn tán cái gì nếu không hỏi lại lần 2, cứ như là khác biệt ngôn ngữ vậy, họ vừa cười, vừa nói, cái cách nói gợi lên những câu chuyện, con người, ám chỉ 1 thứ gì đó mà ngầm hiểu với nhau chứ không hề có những từ ngữ phổ thông.
1- chiều nay tui có gặp "má", vậy là "xong luôn" (???)
2- trời ơi, vậy mà không "xẹ" luôn (???)
3- thôi nha mậy, bỏ đi mà làm người, coi chừng bị "ghi sổ" đó (???)
Những câu văn mà nằm trong những câu chuyện mà trước đó mà họ đã cùng trải qua với nhau, nên chắc chắn ai không tham gia sẽ không biết, ai muốn biết sẽ phải hỏi "đó là cái gì, đó là chuyện gì vậy?" Nhưng ngoài các anh chị đó ra, những bạn khác nhỏ tuổi hơn là người lạ với nhau, không ai dám tự tiện hỏi xen vào câu chuyện của họ, thế là họ nói với nhau một cách ngon trớn và vững chắc, gần như cả cuộc chơi cứ như là để phục vụ cho cái sự tự do ngôn luận riêng tư của họ. Lúc họ chơi bời xong, họ có dạo xuống mặt biển 1 lần, bờ mông quần của các chị dính 1 ít cát và mồ hôi ẩm ướt ở ngay .... vùng tam giác, và các anh phá lên cười, chỉ vào chỗ ấy và nói những câu hơi dung tục, rồi cho rằng điều đó thật hài hước.
Lúc họ quay trở lên gần chỗ tôi, họ bắt đầu mở tung các bịch thức ăn ra, lúc này là lúc tôi tò mò nhất vì tôi muốn xem những gì có trong các bịch thức ăn, chiếc bịch thức ăn đen đen và hơi đỏ đỏ được mở ra đầu tiên và.... ồ, thì ra là một đống mực tuộc, chưa được hấp chín nhưng nó có màu đỏ tái và hơi đơ như nhựa dẻo.....Nhiệt độ cao làm nó đã trở nên cứng hơn ư? Không hẳn, hay đó là sự cấp đông và giờ rã ra bởi ánh nắng nên nó có hơi đơ, đúng là ngày hôm ấy rất nóng nực, và chiếc bịch cũng hơi ấm, nhưng nhất định là nó chưa chín. Các anh lại chỉ vào những con mực và ví von 1 cách dung tục với các bộ phận.....của phụ nữ, rồi các chị lại nghĩ thế là hài hước lắm, các chị có 1 cái nụ cười đặc trưng, đó là há miệng ra hết cỡ và giữ yên như vậy và chủ động phát ra âm thanh "Ha ha ha ha ha" mình thấy đó không phải là kiểu cười tự nhiên, mà là cười cố tình, và nó không hề đẹp đẽ chút nào.
Những món ăn rất khó nhận biết qua bịch nhựa, và giá tiền là 1 ẩn số
Chúng tôi góp mỗi người tới 500k, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ hỏi chi tiết là tiền đó chi cho những khoản nào, có lẽ người khác cũng vậy, nếu hỏi sẽ bị cho là nhiều chuyện, so đo, đong đếm, và không ai dám hỏi, các món ăn gồm có
1- mực tuộc kì lạ
2- cua đồng rang me (có lẫn vài con chết nên cả bịch đó gần như đều có mùi chết)
3- bắp sú trộn với da heo luộc
4- 2 con gà (có lẽ đây là món bình thường nhất)
5- chả lụa bán bánh mì (???)
6- chè nếp (nhìn giống đồ cúng)
...
Món mực đó đem cho vào 1 cái miếng nhôm mỏng và bắc lên 1 chiếc lò tự tạo, họ đã đốt lửa, có lẽ đây là 1 cảm giác "ít tệ nhất"trong chuyến đi, vì nó tự nhiên và không xàm xàm như những trò lúc nãy, nhưng vấn đề là họ không.....có thịt nướng, thứ mà mình nghĩ là chắc chắn sẽ có, một chị nói là "hết thịt" và sau đó 1 đống giải thích hợp lý theo kiểu khó hiểu nào đó do mỗi lần chị ấy nói là 2-3 người nữa cũng xen vào nói rất lẹ và ồn ào, không có cơ hội để hỏi, có 1 bạn nữ cất tiếng lên hỏi là "sao không tới.... để mua" thì chị ấy lý giải 1 đống nữa...
Lúc ăn thịt gà thì có 4 con gà và khi mình nhìn kỹ lại thì toàn là cánh, cổ, và không thấy đùi đâu, vì gà ta cái đùi là ngon nhất, chỉ còn 1 chiếc đùi và chưa thấy ai đụng vô, và mình chưa ăn, mình đinh ninh nghĩ cách làm sao để nó là của mình vì nó ở 1 vị trí xa, bỗng dưng 1 anh thò tay gắp chiếc đùi ấy và nói 1 câu "tự tạo ra trò" đó là "Lúc nãy tui ăn 1 cái đùi rồi, giờ tui ăn 1 cái nữa cho đủ" (ủa, gì dợ?) mấy chị gái kia cũng cười nói ríu ríu "đúng đó, đúng đó, ăn cả cặp cho khỏi bị run chân" Mình thấy tức, mình không chấp nhận, và cũng không hiểu cái "trò ăn 1 đùi thì phải ăn tiếp đùi còn lại" ở đâu ra luôn, mình không muốn ăn cái đống thịt trắng chán ngắt bày ngổn ngang trước mặt, có người ngồi gần mình đẩy đưa rằng "ăn đi, còn rất nhiều này, ăn đi" nhưng đó chỉ là 1 đống thịt trắng, mình không thích thịt trắng chán ngắt.
Những món còn lại như là mực quái vật kia gần như chả ai ăn, chính người nấu nó lên cũng không ăn, nước chấm chỉ là nước mắm tự chế của 1 ai đó làm tại nhà, và 1 ít muối tiêu mặn chát, mình nghĩ những chị này ở tuổi gọi là có thể lấy ck được, mà kỹ năng nấu nướng í ẹ vậy sao, hay là họ đang cố tình làm cho tệ nhất có thể, nhưng điều đó không thể được, vì đây là chuyến đi của họ, đây là cuộc vui của họ, họ không thể tự vả vào mặt được, họ chỉ là nấu ăn quá tệ, nhưng điều đó vẫn rất vô lý, họ ở ngoại ô, một nơi có hơi xa trung tâm thành phố chứ không phải là trên núi, hay nhà quê, họ không hề lạc hậu, mình ngồi suy nghĩ 1 mình đầy thắc mắc và ăn cái mớ thịt trắng kia cho đỡ đói.
Chả lụa bán bánh mì có 1 cái mùi hăng hăng béo béo rất buồn nôn, mình không đụng tới nó, mà có vẻ như có đến 4-5 cây
Chè nếp thì quá ngọt, mình nghĩ có khi lúc nấu chè, ai đó đã đổ hết lọ đường vào nồi, những chị này có khuôn mặt gầy, nhưng da mặt cứ xần xệ, mình không biết có phải đó là tác hại của việc ăn ngọt không, nhưng cái kiểu gầy hao và da xề xệ của họ có sự tương đồng với nhau
Cua rang me thì không chín, 1 số thì bị cháy, và họ phá lên cười cho rằng cái việc nấu ăn thất bại là 1 chiến công, họ hay nói vui là được
Không có bia, họ chỉ uống nước ngọt, họ mang theo mấy chai nước to loại mấy lít nên hành lý khá nặng, rất may mình không phải xách đống đó.
Mình nhẩm tính tiền trong đầu những món ấy và nhẩm ra cái giá tiền mua thức ăn và cả tiền đi xe vận chuyển có thể chưa tới 2.5 triệu....nhưng tuyệt nhiên không ai dám hỏi về tiền bạc, và mình cũng vậy, mình luôn thắc mắc rằng, những chuyến đi picnic luôn có khoản dư, hoặc thiếu, nếu thiếu họ sẽ công bố lên và bắt nạp thêm, chứ không lẽ họ luôn chi tiêu cho chính xác vừa khít với số vốn bỏ ra? Và cuối chuyến đi chơi không thấy ai nói gì về tiền nữa, số tiền dư/ thiếu sẽ đi đâu?
Có lẽ nó vẫn luôn là một bí ẩn
Khoản 3 năm sau, bỗng dưng họ ít đi chơi lại, họ có tụ tập cafe, nhưng những lần cafe sau đó có vẻ chán chán và mình cảm thụ rõ cái sự chán ấy, họ như cố níu kéo 1 thứ gì đó vui vẻ vậy, một anh trong nhóm ấy đi cưới vợ và cả nhóm lại tụ tập vui chơi, sau cái tiệc cưới ấy thì nhóm chơi bời đó thiếu 1 người, và ai nấy cũng gường gượng, ai cũng có 1 suy nghĩ trong đầu kiểu như "hết thời chơi rồi, giờ là lúc để làm lụng rồi" nên các cuộc chơi sau đó rất gượng, nhưng mình không hiểu tại sao lại gượng, bọn họ không tự tin sao? Vậy lúc trước đi chơi là vì mục đích gì? Để làm gì.
Sau đó nữa, nổ ra những cú scandal ngay trong nhóm, chị này mượn tiền chị kia, chị kia ghét anh nọ, anh nọ im lặng tự rút lui khỏi nhóm, và cái nhóm ngày 1 thưa dần, mình nghĩ chuyện này kết thúc chán ngắt như vậy sao?
Rồi năm sau, năm sau nữa.... mình càng khó nắm được thông tin của họ, vì họ đã tự chia rẽ nhau, việc mình gặp họ sẽ phải tăng số lần cafe lên và mình không hề rảnh tới mức vậy, mình từ bỏ việc quan tâm tới họ, từ lúc không còn nghĩ, không còn gặp họ nữa, mình cảm thấy thế giới đẹp hơn, văn minh hơn, lạ thật, gặp họ mình cứ bị cuốn theo những chuyện vớ vẩn, tầm thường, thị phi mà không thể cưỡng lại được, bị cuốn vào những cuộc tranh luận đầy tính sân si, đàn bà, vô bổ, kiểu
1-"hôm bữa ấy tao mà không làm thế này, thế kia thì...
2-"tao nể anh ..., chị ... lắm nên mới, chứ không thì....
Mình không dám rời khỏi câu chuyện ấy giữa chừng, mình có cảm giác, nếu mình rời ghế của quán cafe, bỏ về nửa chừng, thì mình cũng sẽ nằm trong câu chuyện sân si nào đó của các chị, mình cố gắng nghe cho hết. Lần cuối cùng bị cuốn vào đống ấy, mình bước ra khỏi quán cà phê, mình cảm thấy mát, nhẹ nhõm....
"Tôi thoát khỏi các người rồi"
 
Nhiều lúc tao đéo hiểu sao đời tao lại gặp mấy đứa súc vật như thế. Mày cảm tưởng có 1 thằng nó học cùng tao cấp 2, nó mời cưới 10 đứa cho đủ 1 mâm, cuối cùng cả 9 đứa kia đéo đứa nào đi, mỗi mình tao đi. Tao mừng 1tr hẳn hoi vì thấy tiệc cũng sang trọng. Địt cả lò nhà nó lúc tao cưới nó đéo đi luôn, mà cũng đéo thèm gửi tiền, nói thật tao chưa thấy thằng nào súc vật như con con chó đấy. Tối thiểu đéo đi thì cũng gửi tiền đây nó đéo cần sĩ diện luôn.
Bỏ qua thôi mày. Nghĩ gì đến bọn đấy cho mệt. Nó nghĩ nó xong việc rồi là nó ko cần mình nữa. Coi như bài học cho mình học phí rẻ vì nhận ra mặt thật của nó. Chứ ko nó đi lại mày 1 củ xong mày nghĩ nó tốt nó lừa vay mày mấy củ xong bùng thì còn đau hơn.
 
Trước đây T đi chơi thể thao cũng có hội, mình nc vui vẻ mấy ông anh cũng kết, quan chức có, chủ doanh nghiệp có, cứ đi chơi thể thao xong ra uống là gọi mình. Ra nói chuyện, chia sẽ kinh nghiệm đồ cũng hay, rồi tới đoạn thân thiết tình cảm ae, rồi hứa a sẽ lo cho mày chổ này chổ kia làm lương cao hơn, gởi cv qua a, cứ đi nhậu đi này kia. Ngồi nhậu toàn khoe gọi ông này ông kia, xong t.g T mới nhận ra, đm tự thân vận động thôi, mấy Ông lồn đó chỉ cần mình mua vui, chứ chả giúp nhau phát triển thêm đc cc gì, tốn tiền nhậu, tốn t.g và sức khoẻ đi theo nhậu. Như cc. Nên T tự từ chối và lìa xa
 
Thớt là 1 thằng Khắc kỷ có xu hướng tâm Thần nhẹ, cục cứt nguoi ta Ỉa ngoài đường mà nó cũng quan sát kỹ càng chi tiết đến vậy
 
À tao góp ý thêm mấy buổi họp lớp cũng nên dẹp nhé, hầu như gặp nhau toàn hãm thôi, thằng nào tốt thì đã chia hội chia phe chơi với nhau rồi
 
T đã từng chơi theo kiểu picnic nhóm (topic trước) đi ăn, cà phê, la cà vô định, và t rút ra một điều thực tiễn, đó là đa phần những hội, nhóm rảnh rảnh kiểu này thường chả có 1 ai thật sự xuất sắc, nếu có thì cũng thuộc dạng ăn xổi nhà được mánh kha khá chút rồi ăn diện, điện thoại điện thiếc đời mới là hết đát, còn về giá trị về trí óc thì chẳng có thứ gì, đây là t nói thật chứ ko phải chê bai ai, còn vì sao t nói vậy, đó là vì con người ai mà chẳng cầu tiến, ai mà chẳng mong gặp 1 người có trình độ cao hơn mình để học, và để hưởng ké cái tinh thần siêu việt của họ, đúng vậy, t là người ích kỷ vậy đó, t thấy nhàm chán khi ở cạnh 1 người quá tệ, t ko vui, t chỉ thích ở gần người mà ko hẳn là giàu nhưng trình độ cao, họ cứ như có 3 con mắt vậy, họ quan sát, họ tinh tế, họ biết mình nói gì, hiểu những gì mình nói, mình nhắn tin, còn bọn nhà nghèo, ít học, mình soạn một tin nhắn cho là có cú pháp đầy đủ 1 chút, nhưng hơi khác với văn phong chợ búa 1 chút, là họ hỏi lại 1 câu ngang xương "la sao, la sao, là sao" nghe rất là chối tai, nếu mình tiếp tục thỏa hiệp với bọn họ, mình sẽ ngày càng tụt hậu, rồi 1 ngày nào đó mình cũng nhiễm cái tật ít tư duy "la sao, la sao" của họ.

Cái nhóm hồi trước cách đây 5 năm mình chơi, bao gồm già trẻ lớn bé độ 35 trở xuống, mình lúc đó 2 mấy còn đang dh còn ham chơi những thứ mà trước giờ chưa chơi, chưa chứ ko phải là quá mới lạ, như picnic, dã ngoại, nướng thịt ngoài trời....cũng là tại vì sách báo, truyện chữ, mô tả cái thú chơi ngoài trời này nó hay, thơ mộng quá nên đánh vào cái tâm lý của mình là "chắc vui lắm" nên mình mới tham gia....mình theo chơi với họ, mình đến 1 nơi mà gọi là "bãi dã ngoại".....điều đầu tiên mình cảm nhận được là....dơ dáy, bẩn thỉu, và người chọn địa điểm họ cũng chả biết gì về cái "bãi" này, họ còn học thức thua mình, để mình điểm danh sơ qua về nghề nghiệp và danh phận của họ

1- một chị gần 30, chưa ck, ko có ny, đt tuyệt đối ko ai nhắn tin nhưng cứ coi đt suốt ngày, làm kế toán
2- một chị ~27, cũng chưa ny, chưa ck, làm gì ở công ty công nhưng ở 1 cơ sở dạng nghiên cứu nông nghiệp, cây xanh gì đó, k rõ là làm gì nhưng 1 ngày hơn 10 tấm hình đăng fb, zalo, nghĩa là rất rảnh
3- một anh là gv thể dục
4- một chị làm thợ uốn tóc, mới 25 thôi nhưng rất già, già hơn cả chị 30 kia
5- tùm lum tà la mấy a c ko rõ nghề nghiệp do mình ko tìm hiểu hết đc, tổng số người đi là khoản 9 người

Ban đầu mấy a/c nói là "đẹp quá đẹp quá, cảnh biển đẹp quá" mình bị thôi miên theo cái đẹp đó, ừ, hẳn là cảnh biển, cái biển toàn rác và rác không hiểu đẹp chỗ nào, và cái khó chịu nhất là bãi biển đó....toàn là mảnh vụn của vỏ sò ốc, vỏ cua, vỏ hến, nó như thể bị nghiền vụn ra bằng 1 cái máy bào và nó có những gờ nhọn nhưng bị nước muối bào mòn đi, tròn mủn đi ở cạnh sắc nhọn, nhưng nó vẫn còn gờ nhọn, nên chạm vào hay là đi chân đất xuống thì khá đau, nếu chạy nhảy có thể bị chảy máu, còn nếu đi bộ rón rén thì không sao cả, ngoài ra hạt cát biển ở đây nó cứ bị to.....như muối hạt vậy, nằm, ngồi gì cũng đều cảm thấy rất khó chịu, đó là đi thẳng xuống gần mặt nước, còn đứng trên bờ cát thì 1 đống rác cùng vài bãi....phân người, phân của cư dân biển lúc nào cũng có màu đỏ đặc trưng, thủng lỗ chỗ, và ruồi bâu cực kì nhiều, tới gần thì bọn ruồi này bay tung tóe lên kêu ù ù ù ù.... ù ù ù ù...làm mình rợn người, nó bay lên và bâu vào người nào đứng gần nên mình khá sợ hãi, và không biết chân nó có dính phân đó hay không, nó đậu vào mặt, tóc, và cổ của mình, mình có nghe thoảng thoảng mùi chua chua của phân.

"Tôi đang bị tra tấn đấy, tôi cảm thấy ngột ngạt"
Đó là suy nghĩ của mình khi mình lẽo đẽo theo sau mấy a/c này, nhưng bọn họ không cứng cáp để mình tin tưởng và dựa dẫm, đi 1 đoạn, 1 chị bị đạp trúng 1 cái lọ màu nâu nâu đen u tối, cái lọ này bị bể 1 nửa và có cạnh rất sắc, và bởi vì ở trên cạn nên nước biển không với tới được và cạnh sắc của nó vẫn không bị tròn mủn đi, và nó đâm vào bàn chân của 1 chị lớn, chị này thốt lên đau đớn và suýt xoa, cả nhóm lo cho chị ấy, và chị ấy khóc như 1 đứa trẻ, nhưng tuyệt nhiên.....không hề có 1 ai xem thử nhãn mác của chiếc lọ ấy, thứ thu hút mình đầu tiên là màu nâu u tối bí ẩn của nó "Chắc là một chất hóa học gì ghê gớm lắm". Nhưng người chị kia không hề nói gì tới cái lọ, cũng không ai để ý cái lọ..... Mình mới bèn nói "Mọi người, hãy rửa nước biển trước đi, coi chừng cái lọ này là thuốc độc đó"

Một người quát mắng mình "mày đừng nói xàm xàm, rửa cái gì, mới bị cắt chân mà rửa cho rát thêm à" mình hỡi ơi, kiến thức là đây sao? Sơ cứu là đây sao, dù là có độc hay không độc, cũng phải ưu tiên rửa cho trôi đất, cát trong vết thương ra chứ, nhưng mình không có quyền, mình nhỏ bé, và chỉ là người đi chơi "ké" theo 1 nghĩa nào đó, nhưng tiền nong thì vẫn phải chung "đủ". Nhưng thẩm quyền quyết định 1 điều gì thì vẫn không có, vẫn chỉ là "ké". Cuối cùng, cả nhóm trì hoãn lại cái bãi rác ấy khoảng gần 1 giờ đồng hồ, không biết họ có hửi được mùi phân người không, nhưng mình thì có, mình cố gắng đi xa hơn 1 chút nhưng thấy thêm 2-3 bãi phân người nữa, và mình không thể đi xa hơn, nếu quá xa sẽ mất dấu của nhóm.....mình thật sự bị tra tấn.


(Còn nữa)
(Viết tiếp)

Tôi thấy các anh chị cười nhưng không biết đó có phải niềm vui không
Các anh chị ấy bắt đầu bày trò chơi, các em nhỏ cũng nở nụ cười tham gia, những trò chơi mà trước giờ tôi chưa thấy, tôi cảm thấy hơi gượng khi chơi những trò này, xỏ chân vào 1 chiếc bịch nhựa to và bắt đầu nhảy, nó không phải một cái bao bố, nó chỉ là bịch nhựa, nó có thể thủng ngay khi nhảy, và địa điểm đầy chông gai ngầm dưới lớp cát và họ bày trò này, không, không phải tôi sẽ chơi những trò ấy, nhất định là không, và rất may tôi không bị ép quá nhiều để chơi cái trò đó. Tôi không muốn là người thứ 2 bị một cái bình màu nâu đâm vào chân.

Các anh chị ấy bắt đầu nhảy và tiếng cười vang lên, đất cát văng tung tóe, văng 1 ít vào thức ăn, tôi phải lo gói chặt hơi những bịch nhựa chứa thức ăn, thức ăn bao gồm có là bánh hỏi, thịt, thịt cá gì đó mà không thể nào thấy qua các bọc nhựa, luôn có bầy nhầy nước phía bên trong làm tôi rất khó biết thứ ấy là cái gì, nhưng ít ra tôi không thể mặc kệ khi cát cứ bay ngang qua các bịch nhựa, họ nhảy ở 1 bãi cát chỉ cách các bịch nhựa có....3 mét, dù họ không cố tình vẩy cát vào, nhưng cát ở đây thật sự nhẹ, nó bay là là và rơi hết vào thức ăn.....và không hề có 1 cách nào để loại bỏ ra. Các anh chị ấy không hề cảnh giác rằng ở đây có rất nhiều "mìn phân người" tôi thật sự không dám quan sát kỹ hơn, thà không biết để chút nữa tôi còn nhắm mắt mà ăn, còn hơn là thấy để rồi không dám ăn miếng nào cả, vì tôi đã góp tiền vào rồi, tôi đi bộ xa và mệt, đói và muốn ăn lắm rồi, nhưng họ thật sung sức và đang chơi...

Tiếp đến họ chơi 1 cái trò gì không rõ, tôi cho rằng tôi đã học ngôn ngữ thứ 2 do trường ép buộc học, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ hiểu họ nói hay bàn tán cái gì nếu không hỏi lại lần 2, cứ như là khác biệt ngôn ngữ vậy, họ vừa cười, vừa nói, cái cách nói gợi lên những câu chuyện, con người, ám chỉ 1 thứ gì đó mà ngầm hiểu với nhau chứ không hề có những từ ngữ phổ thông.
1- chiều nay tui có gặp "má", vậy là "xong luôn" (???)
2- trời ơi, vậy mà không "xẹ" luôn (???)
3- thôi nha mậy, bỏ đi mà làm người, coi chừng bị "ghi sổ" đó (???)
Những câu văn mà nằm trong những câu chuyện mà trước đó mà họ đã cùng trải qua với nhau, nên chắc chắn ai không tham gia sẽ không biết, ai muốn biết sẽ phải hỏi "đó là cái gì, đó là chuyện gì vậy?" Nhưng ngoài các anh chị đó ra, những bạn khác nhỏ tuổi hơn là người lạ với nhau, không ai dám tự tiện hỏi xen vào câu chuyện của họ, thế là họ nói với nhau một cách ngon trớn và vững chắc, gần như cả cuộc chơi cứ như là để phục vụ cho cái sự tự do ngôn luận riêng tư của họ. Lúc họ chơi bời xong, họ có dạo xuống mặt biển 1 lần, bờ mông quần của các chị dính 1 ít cát và mồ hôi ẩm ướt ở ngay .... vùng tam giác, và các anh phá lên cười, chỉ vào chỗ ấy và nói những câu hơi dung tục, rồi cho rằng điều đó thật hài hước.

Lúc họ quay trở lên gần chỗ tôi, họ bắt đầu mở tung các bịch thức ăn ra, lúc này là lúc tôi tò mò nhất vì tôi muốn xem những gì có trong các bịch thức ăn, chiếc bịch thức ăn đen đen và hơi đỏ đỏ được mở ra đầu tiên và.... ồ, thì ra là một đống mực tuộc, chưa được hấp chín nhưng nó có màu đỏ tái và hơi đơ như nhựa dẻo.....Nhiệt độ cao làm nó đã trở nên cứng hơn ư? Không hẳn, hay đó là sự cấp đông và giờ rã ra bởi ánh nắng nên nó có hơi đơ, đúng là ngày hôm ấy rất nóng nực, và chiếc bịch cũng hơi ấm, nhưng nhất định là nó chưa chín. Các anh lại chỉ vào những con mực và ví von 1 cách dung tục với các bộ phận.....của phụ nữ, rồi các chị lại nghĩ thế là hài hước lắm, các chị có 1 cái nụ cười đặc trưng, đó là há miệng ra hết cỡ và giữ yên như vậy và chủ động phát ra âm thanh "Ha ha ha ha ha" mình thấy đó không phải là kiểu cười tự nhiên, mà là cười cố tình, và nó không hề đẹp đẽ chút nào.

Những món ăn rất khó nhận biết qua bịch nhựa, và giá tiền là 1 ẩn số
Chúng tôi góp mỗi người tới 500k, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ hỏi chi tiết là tiền đó chi cho những khoản nào, có lẽ người khác cũng vậy, nếu hỏi sẽ bị cho là nhiều chuyện, so đo, đong đếm, và không ai dám hỏi, các món ăn gồm có
1- mực tuộc kì lạ
2- cua đồng rang me (có lẫn vài con chết nên cả bịch đó gần như đều có mùi chết)
3- bắp sú trộn với da heo luộc
4- 2 con gà (có lẽ đây là món bình thường nhất)
5- chả lụa bán bánh mì (???)
6- chè nếp (nhìn giống đồ cúng)
...
Món mực đó đem cho vào 1 cái miếng nhôm mỏng và bắc lên 1 chiếc lò tự tạo, họ đã đốt lửa, có lẽ đây là 1 cảm giác "ít tệ nhất"trong chuyến đi, vì nó tự nhiên và không xàm xàm như những trò lúc nãy, nhưng vấn đề là họ không.....có thịt nướng, thứ mà mình nghĩ là chắc chắn sẽ có, một chị nói là "hết thịt" và sau đó 1 đống giải thích hợp lý theo kiểu khó hiểu nào đó do mỗi lần chị ấy nói là 2-3 người nữa cũng xen vào nói rất lẹ và ồn ào, không có cơ hội để hỏi, có 1 bạn nữ cất tiếng lên hỏi là "sao không tới.... để mua" thì chị ấy lý giải 1 đống nữa...

Lúc ăn thịt gà thì có 4 con gà và khi mình nhìn kỹ lại thì toàn là cánh, cổ, và không thấy đùi đâu, vì gà ta cái đùi là ngon nhất, chỉ còn 1 chiếc đùi và chưa thấy ai đụng vô, và mình chưa ăn, mình đinh ninh nghĩ cách làm sao để nó là của mình vì nó ở 1 vị trí xa, bỗng dưng 1 anh thò tay gắp chiếc đùi ấy và nói 1 câu "tự tạo ra trò" đó là "Lúc nãy tui ăn 1 cái đùi rồi, giờ tui ăn 1 cái nữa cho đủ" (ủa, gì dợ?) mấy chị gái kia cũng cười nói ríu ríu "đúng đó, đúng đó, ăn cả cặp cho khỏi bị run chân" Mình thấy tức, mình không chấp nhận, và cũng không hiểu cái "trò ăn 1 đùi thì phải ăn tiếp đùi còn lại" ở đâu ra luôn, mình không muốn ăn cái đống thịt trắng chán ngắt bày ngổn ngang trước mặt, có người ngồi gần mình đẩy đưa rằng "ăn đi, còn rất nhiều này, ăn đi" nhưng đó chỉ là 1 đống thịt trắng, mình không thích thịt trắng chán ngắt.

Những món còn lại như là mực quái vật kia gần như chả ai ăn, chính người nấu nó lên cũng không ăn, nước chấm chỉ là nước mắm tự chế của 1 ai đó làm tại nhà, và 1 ít muối tiêu mặn chát, mình nghĩ những chị này ở tuổi gọi là có thể lấy ck được, mà kỹ năng nấu nướng í ẹ vậy sao, hay là họ đang cố tình làm cho tệ nhất có thể, nhưng điều đó không thể được, vì đây là chuyến đi của họ, đây là cuộc vui của họ, họ không thể tự vả vào mặt được, họ chỉ là nấu ăn quá tệ, nhưng điều đó vẫn rất vô lý, họ ở ngoại ô, một nơi có hơi xa trung tâm thành phố chứ không phải là trên núi, hay nhà quê, họ không hề lạc hậu, mình ngồi suy nghĩ 1 mình đầy thắc mắc và ăn cái mớ thịt trắng kia cho đỡ đói.

Chả lụa bán bánh mì có 1 cái mùi hăng hăng béo béo rất buồn nôn, mình không đụng tới nó, mà có vẻ như có đến 4-5 cây
Chè nếp thì quá ngọt, mình nghĩ có khi lúc nấu chè, ai đó đã đổ hết lọ đường vào nồi, những chị này có khuôn mặt gầy, nhưng da mặt cứ xần xệ, mình không biết có phải đó là tác hại của việc ăn ngọt không, nhưng cái kiểu gầy hao và da xề xệ của họ có sự tương đồng với nhau
Cua rang me thì không chín, 1 số thì bị cháy, và họ phá lên cười cho rằng cái việc nấu ăn thất bại là 1 chiến công, họ hay nói vui là được
Không có bia, họ chỉ uống nước ngọt, họ mang theo mấy chai nước to loại mấy lít nên hành lý khá nặng, rất may mình không phải xách đống đó.

Mình nhẩm tính tiền trong đầu những món ấy và nhẩm ra cái giá tiền mua thức ăn và cả tiền đi xe vận chuyển có thể chưa tới 2.5 triệu....nhưng tuyệt nhiên không ai dám hỏi về tiền bạc, và mình cũng vậy, mình luôn thắc mắc rằng, những chuyến đi picnic luôn có khoản dư, hoặc thiếu, nếu thiếu họ sẽ công bố lên và bắt nạp thêm, chứ không lẽ họ luôn chi tiêu cho chính xác vừa khít với số vốn bỏ ra? Và cuối chuyến đi chơi không thấy ai nói gì về tiền nữa, số tiền dư/ thiếu sẽ đi đâu?

Có lẽ nó vẫn luôn là một bí ẩn
Khoản 3 năm sau, bỗng dưng họ ít đi chơi lại, họ có tụ tập cafe, nhưng những lần cafe sau đó có vẻ chán chán và mình cảm thụ rõ cái sự chán ấy, họ như cố níu kéo 1 thứ gì đó vui vẻ vậy, một anh trong nhóm ấy đi cưới vợ và cả nhóm lại tụ tập vui chơi, sau cái tiệc cưới ấy thì nhóm chơi bời đó thiếu 1 người, và ai nấy cũng gường gượng, ai cũng có 1 suy nghĩ trong đầu kiểu như "hết thời chơi rồi, giờ là lúc để làm lụng rồi" nên các cuộc chơi sau đó rất gượng, nhưng mình không hiểu tại sao lại gượng, bọn họ không tự tin sao? Vậy lúc trước đi chơi là vì mục đích gì? Để làm gì.

Sau đó nữa, nổ ra những cú scandal ngay trong nhóm, chị này mượn tiền chị kia, chị kia ghét anh nọ, anh nọ im lặng tự rút lui khỏi nhóm, và cái nhóm ngày 1 thưa dần, mình nghĩ chuyện này kết thúc chán ngắt như vậy sao?

Rồi năm sau, năm sau nữa.... mình càng khó nắm được thông tin của họ, vì họ đã tự chia rẽ nhau, việc mình gặp họ sẽ phải tăng số lần cafe lên và mình không hề rảnh tới mức vậy, mình từ bỏ việc quan tâm tới họ, từ lúc không còn nghĩ, không còn gặp họ nữa, mình cảm thấy thế giới đẹp hơn, văn minh hơn, lạ thật, gặp họ mình cứ bị cuốn theo những chuyện vớ vẩn, tầm thường, thị phi mà không thể cưỡng lại được, bị cuốn vào những cuộc tranh luận đầy tính sân si, đàn bà, vô bổ, kiểu
1-"hôm bữa ấy tao mà không làm thế này, thế kia thì...
2-"tao nể anh ..., chị ... lắm nên mới, chứ không thì....
Mình không dám rời khỏi câu chuyện ấy giữa chừng, mình có cảm giác, nếu mình rời ghế của quán cafe, bỏ về nửa chừng, thì mình cũng sẽ nằm trong câu chuyện sân si nào đó của các chị, mình cố gắng nghe cho hết. Lần cuối cùng bị cuốn vào đống ấy, mình bước ra khỏi quán cà phê, mình cảm thấy mát, nhẹ nhõm....

"Tôi thoát khỏi các người rồi"
Mày văn hay đấy. May cho mày thoát khỏi nhóm đấy sớm
 
thời trẻ, mốc trước 30t thì tao dám chắc đa số kết bạn dựa theo số lượng

cứ cù nhau cafe, rủ nhau nhậu, đá banh bóng vài cữ là auto gọi bạn

nhưng sau mốc 30t thì ai cũng có sự nghiệp, gia đình hay chí hướng nào đấy khác nhau

lúc ấy thì chia tay để tập trung vào con đường của mình

và ta sẽ có những người bạn mới
 
Cái vấn đề chính là mày đéo có đủ điều kiện để tiếp cận mấy thằng có Trình Độ và Đẳng Cấp thực sự.bọn này dù có đi đá Phò thì vẫn cứ là có phong thái của 1 kẻ Đẳng Cấp ...

Còn mấy cái bọn Bá Dơ rank thấp thì dù tụi nó có Đi Chùa hay Chơi Golf hay làm bất cứ cc gì ghê gớm thì vẫn cứ phèn là phèn ...

Đó cũng chính là lý do những bọn Rank Đồng rất khó leo rank vì môi trường xung quanh toàn là mấy bọn ẩu và phá game.trừ khi mày trình Kim Cương xuống rank Đồng thì còn lên rank được.còn nếu trình tầm Vàng hay Bạc thì ăn hành sml nha mày ...
Chất quá sếp Tony!

Chất!
 
Trước đây T đi chơi thể thao cũng có hội, mình nc vui vẻ mấy ông anh cũng kết, quan chức có, chủ doanh nghiệp có, cứ đi chơi thể thao xong ra uống là gọi mình. Ra nói chuyện, chia sẽ kinh nghiệm đồ cũng hay, rồi tới đoạn thân thiết tình cảm ae, rồi hứa a sẽ lo cho mày chổ này chổ kia làm lương cao hơn, gởi cv qua a, cứ đi nhậu đi này kia. Ngồi nhậu toàn khoe gọi ông này ông kia, xong t.g T mới nhận ra, đm tự thân vận động thôi, mấy Ông Lồn đó chỉ cần mình mua vui, chứ chả giúp nhau phát triển thêm đc cc gì, tốn tiền nhậu, tốn t.g và sức khoẻ đi theo nhậu. Như cc. Nên T tự từ chối và lìa xa

tao bây giờ ngại gặp đám mà mở mồm ra anh em quý nhau tình cảm này nọ vl

dkm nhìn lại cũng chỉ mình lo cho mình , bố mẹ mình thương mình thật lòng thôi

may mắn thì có sư phụ chỉ đường cho đi, hay thằng nào chung chí hướng làm ăn là quý lắm rồi
 
Mày cũng cứt đái lắm cơ khi mà biết mấy tụi đấy nhảm nhí thế mà đéo chịu tách đàn, sợ nỗi cô đơn nuốt chửng.
 
thời trẻ, mốc trước 30t thì tao dám chắc đa số kết bạn dựa theo số lượng

cứ cù nhau cafe, rủ nhau nhậu, đá banh bóng vài cữ là auto gọi bạn

nhưng sau mốc 30t thì ai cũng có sự nghiệp, gia đình hay chí hướng nào đấy khác nhau

lúc ấy thì chia tay để tập trung vào con đường của mình

và ta sẽ có những người bạn mới
tao bây giờ ngại gặp đám mà mở mồm ra anh em quý nhau tình cảm này nọ vl

dkm nhìn lại cũng chỉ mình lo cho mình , bố mẹ mình thương mình thật lòng thôi

may mắn thì có sư phụ chỉ đường cho đi, hay thằng nào chung chí hướng làm ăn là quý lắm rồi
T giờ cũng dần nhận ra
 
Mày cũng cứt đái lắm cơ khi mà biết mấy tụi đấy nhảm nhí thế mà đéo chịu tách đàn, sợ nỗi cô đơn nuốt chửng.

tầm 20 tuổi thì ít thằng nào bản lĩnh đủ để tự tách ra chơi 1 mình đâu mày

10 thằng dc 1 là có bản lĩnh tự lực tự thân, còn lại cũng hùa theo nhóm nào đấy thôi
 
mối quan hệ có ích tuỳ thời điểm mà, chi li quá đâu có tốt, học được mấy cái vớ vẩn đúng đọ tuổi cũng hay, làm ông cụ non được cái đéo gì đâu

thời học sinh sinh viên thì chơi bời đây đó, yêu đương địt bọp là nhất rồi.dạn dĩ ra.

chứ tao cứ chi li rồi toàn chơi với mấy thằng cầy cuốc, học học làm làm, xong giờ gần 30 rồi ừ thì tiền thì cũng có đấy mà kinh nghiệm xã hội chơi bời đéo có, nhìn mấy thằng genz đèo gái đi chơi mà thèm, đi một mình thì chán, thành ra tự kỉ nằm nhà suốt.
 
Trước đây T đi chơi thể thao cũng có hội, mình nc vui vẻ mấy ông anh cũng kết, quan chức có, chủ doanh nghiệp có, cứ đi chơi thể thao xong ra uống là gọi mình. Ra nói chuyện, chia sẽ kinh nghiệm đồ cũng hay, rồi tới đoạn thân thiết tình cảm ae, rồi hứa a sẽ lo cho mày chổ này chổ kia làm lương cao hơn, gởi cv qua a, cứ đi nhậu đi này kia. Ngồi nhậu toàn khoe gọi ông này ông kia, xong t.g T mới nhận ra, đm tự thân vận động thôi, mấy Ông Lồn đó chỉ cần mình mua vui, chứ chả giúp nhau phát triển thêm đc cc gì, tốn tiền nhậu, tốn t.g và sức khoẻ đi theo nhậu. Như cc. Nên T tự từ chối và lìa xa
Đúng rồi kkk, có chỗ ngon người ta gọi bà con vào làm chứ làm gì tới lượt m
 
Đúng rồi kkk, có chỗ ngon người ta gọi bà con vào làm chứ làm gì tới lượt m

theo thứ tự ưu tiên hàng ngon luôn là

- con ruột, anh chị em ruột
- họ hàng xa
- mối làm ăn cần tăng quan hệ
- đàn em thân tín

xã giao xã hội nhậu vớ vẩn cafe nhảm nằm chót bảng, còn xương thì nó vứt cho
 
Mày muốn chơi với người giỏi hơn thế nào là giỏi hơn?, tại mày ngu. Ai trên đời cũng có giá trị, cũng có những điểm giỏi hơn mày và ngược lại tại mày đéo nhìn ra được điều đó để học hỏi, tại mày ngu
 
Nói chung là kỉ niệm tuổi trẻ thôi, chụp ảnh sau coi lại chứ cũng chả có gì, gái đi theo đấy t đánh giá lad ham địt
 
Top