Sốc: Kỹ sư trường top bị dân buôn đất saigon khinh bỉ, lên báo tàu nhanh tâm sự kiếp loser

'HAI BẰNG ĐẠI HỌC KHÔNG BẰNG NGƯỜI CÓ NHÀ, ĐẤT'
"Thằng kỹ sư như mày, làm hì hục cả tháng không bằng tao cho thuê một căn nhà, làm cả đời không bằng tiền lời tao bán một miếng đất".
Tôi là dân tỉnh lẻ, lên TP HCM học rồi ở lại định cư. Ra trường, đi làm đến nay đã được năm năm, mức lương thực nhận của tôi là 20 triệu đồng một tháng. Và tất nhiên, tôi vẫn đang ở nhà thuê. Ông chủ nhà trọ của tôi là dân thành phố, không nghề nghiệp gì. Ông có 12 căn nhà cho thuê, thu nhập mỗi tháng khoảng trên dưới 250 triệu đồng (gấp hơn 12 lần cử nhân đại học như tôi).
Sáng hôm trước, hai chú cháu ngồi cà phê trước nhà, đang nói chuyện thì ông vui mồm phán: "Thằng kỹ sư như mày, làm hì hục cả tháng không bằng tao cho thuê một căn nhà, làm cả đời không bằng tiền lời tao bán một miếng đất". Thú thật, nghe xong những lời ấy, tôi có chút chạnh lòng, nhưng quả thật ông nói đúng.
Tôi học ở một trường top tại TP HCM, có tới hai bằng đại học, một bằng Thạc sĩ, mà lương tháng cũng chỉ 20 triệu đồng, gọi là đủ ăn, đủ sống và có một ít tích lũy. Nhìn lên thì có thể tôi chẳng bằng ai, nhưng đó cũng tạm gọi là thành quả sau nhiều năm nỗ lực không ngừng nghỉ. Tôi chưa có vợ con, lối sống đơn giản, lành mạnh và tiết kiệm. Mỗi tháng nhận lương, sau khi trừ đi tiền ăn, tiền nhà, xăng xe, hiếu hỷ và chi tiêu lặt vặt, tôi để dư được khoảng 10 triệu đồng.
Làm một bài toán đơn giản thế này, nếu mỗi tháng tôi dư được 10 triệu đồng, thì một năm tôi có 120 triệu đồng. Sau 20 năm đi làm, nếu không đau ốm, bệnh tật gì, tôi sẽ dành dụm được khoảng 2,4 tỷ đồng. Số tiền này ở thời điểm hiện tại, nếu chịu khó săn tìm, có lẽ tôi cũng sẽ mua được một căn nhà siêu nhỏ trong hẻm tại khu vực giáp ranh Sài Gòn - Bình Dương, hoặc một căn hộ hai phòng ngủ tận dưới Quận 9.
Còn với ông chủ nhà trọ của tôi, riêng dãy trọ tôi đang thuê, mỗi tháng mang về dòng tiền ổn định cho ông khoảng 40 triệu đồng. Còn các căn nhà khác cũng đâu đó từ 15 đến 60 triệu đồng một tháng (tùy căn lớn, nhỏ). Như vậy, bình quân mỗi tháng, ông có thu nhập 250 triệu đồng. Thu nhập cao là thế nhưng ông chẳng phải đóng một đồng tiền thuế nào, còn khi nào có đoàn từ thiện về khu phố cho quà thì ông luôn là một trong những người xếp hàng đầu tiên.
Ông có một đứa con trai, hồi cậu ấy đi lấy vợ, ông đã cho hẳn một căn nhà để vợ chồng con ra ở riêng. Vợ ông mất sớm, giờ ông ở một mình trong chính dãy nhà trọ mà tôi đang thuê. Tính tình ông cũng hiền lành, ăn uống đơn giản, chỉ hút thuốc và uống trà, mỗi tháng ông chi tiêu chưa tới 3 triệu đồng. Tiền thu được từ việc cho thuê nhà hằng tháng, ông để dồn lại, khi được một khoản kha khá, ông lại vay thêm chút ít để mua một căn nhà mới và tiếp tục mở rộng số bất động sản cho thuê.
Ông kể rằng, ngày xưa, trước khi mất, cha mẹ ông để lại cho ông 10 cây vàng và một căn nhà. Căn nhà thì ông ở, còn 10 cây vàng ông bán hết rồi lấy tiền ra khu Gò Vấp, Thủ Đức mua đất. Hồi đó đất nhiều, lại rẻ, mua đất tính bằng sào. Sau này người dân đổ về thành phố sinh sống nhiều, đất lên giá, ông chia nhỏ ra bán, tính theo mét vuông, nên lãi to. Đại khái là ông bán một căn, mua lại hai căn, rồi cứ thế cho thuê, lấy tiền, và lại tiếp tục đi mua nhà, cho thuê... Cứ thế, đến bây giờ, ông đã có hơn chục căn nhà.
Ông kể với vẻ mặt rạng ngời và giọng văn đầy tự hào. Ông cười khà khà và chốt lại bằng câu: "Chúng mày học cao hiểu rộng rồi cũng phải đi ở nhà thuê của tao". Ông giàu chẳng phải nhờ năng lực hay cố gắng gì cả. Ông được cha mẹ để lại tiền bạc và giàu lên nhờ hưởng lợi từ quá trình đô thị hóa nhanh chóng.
Nghĩ lại, tôi cảm thấy buồn cho những người trẻ thế hệ đầu và giữa 9X như chúng tôi. Chúng tôi đến thành phố học tập và làm việc khi mặt bằng giá nhà đất đã quá cao. Trong số chúng tôi, trừ một số rất ít cá nhân có năng lực vượt trội, đủ khả năng mua được nhà, còn lại đối với đại đa số, ước mơ sở hữu một nơi an cư lạc nghiệp ở mảnh đất này dường như là quá xa vời.
Theo Bình - VNExpress
 
Sao lại đ đóng thuế nhỉ? T thấy bọn công an phường thường xuyên hỏi thăm mấy chỗ trọ, vừa nắm thông tin, vừa xin đểu, chưa kể thuế phường:vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21):
hồi t học đại học 2010-2014 trọ ở khu tập thể sau chợ trời mà cả năm gặp công an khu vực may 1 lần vào nhắc đăng ký tạm trú, có thấy xin xỏ đ gì đâu. Giờ có nhà riêng cũng đ bao h gặp công an khu vực trừ khi đi làm lại căn cước bị mất
 
Sao lại đ đóng thuế nhỉ? T thấy bọn công an phường thường xuyên hỏi thăm mấy chỗ trọ, vừa nắm thông tin, vừa xin đểu, chưa kể thuế phường:vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21):
t có đóng đâu
Uh, mà lương kỹ sư thực nhận 20 củ ở sg thì sống loz j nổi. Mả cha lều báo
t thất nghiệp chạy grab đc 5 củ tháng vẫn sống đây
 
Vấn đề là do sinh đéo đúng thời điểm
Hoặc do đầu thai thất bại
Hehe
Thành công giàu có là do may mắn 99%
Còn thành công mà do cố gắng hay nỗ lực thì địt mẹ
Cả thế giới này chắc toàn tỷ phú
Đó chỉ là thuốc phiện dảnh cho đám nô lệ
 
'HAI BẰNG ĐẠI HỌC KHÔNG BẰNG NGƯỜI CÓ NHÀ, ĐẤT'
"Thằng kỹ sư như mày, làm hì hục cả tháng không bằng tao cho thuê một căn nhà, làm cả đời không bằng tiền lời tao bán một miếng đất".
CFO như tau còn bị tụi nó khinh như chó
Huống gì thằng kỹ sư rách! ĐM chấp nhận thôi
 
Sao lại đ đóng thuế nhỉ? T thấy bọn công an phường thường xuyên hỏi thăm mấy chỗ trọ, vừa nắm thông tin, vừa xin đểu, chưa kể thuế phường:vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21)::vozvn (21):
Xin quái gì đâu
Chú tau ở Tân Phú, cả năm may ra gặp conan dịp tết nó đi kiểm tra an ninh cháy nổ. Chứ có gặp nó đâu
Cho thuê blah blah mấy nhà trọ cũng đủ sống
Gặp nó chú tau cứ hỏi xin trợ cấp hay hướng dẫn xin nó cũng chán chú tau
 
Xin quái gì đâu
Chú tau ở Tân Phú, cả năm may ra gặp conan dịp tết nó đi kiểm tra an ninh cháy nổ. Chứ có gặp nó đâu
Cho thuê blah blah mấy nhà trọ cũng đủ sống
Gặp nó chú tau cứ hỏi xin trợ cấp hay hướng dẫn xin nó cũng chán chú tau
Công an dưới đó hiền ghê bây.
Chỗ t thì chỉ cần kiếm ra tiền trên địa bàn của nó, là chúng nó kiếm cách xin đểu liền.
Một phần nữa là trên này khá phức tạp. Phòng trọ hay có mấy tệ nạn như ma túy, đĩ, chém nhau. Chủ nhà nên có quan hệ với công an để có chuyện gọi cho dễ.
 
Công an dưới đó hiền ghê bây.
Chỗ t thì chỉ cần kiếm ra tiền trên địa bàn của nó, là chúng nó kiếm cách xin đểu liền.
Một phần nữa là trên này khá phức tạp. Phòng trọ hay có mấy tệ nạn như ma túy, đĩ, chém nhau. Chủ nhà nên có quan hệ với công an để có chuyện gọi cho dễ.
Mầy quận nào mà dân cư nháo nháo vậy?
 
Xin quái gì đâu
Chú tau ở Tân Phú, cả năm may ra gặp conan dịp tết nó đi kiểm tra an ninh cháy nổ. Chứ có gặp nó đâu
Cho thuê blah blah mấy nhà trọ cũng đủ sống
Gặp nó chú tau cứ hỏi xin trợ cấp hay hướng dẫn xin nó cũng chán chú tau
t gặp bọn conan cứ khóc lóc kêu sv nghèo là đc
 
Công an dưới đó hiền ghê bây.
Chỗ t thì chỉ cần kiếm ra tiền trên địa bàn của nó, là chúng nó kiếm cách xin đểu liền.
Một phần nữa là trên này khá phức tạp. Phòng trọ hay có mấy tệ nạn như ma túy, đĩ, chém nhau. Chủ nhà nên có quan hệ với công an để có chuyện gọi cho dễ.
đà lạt phồn hoa nó phải khác
 
Có hàng triệu thằng kỹ sư như trong bài viết
Có bao nhiêu người có đất cho thuê như ông chủ
Riêng chuyện ổng ăn tiêu dè sẻn dành tiền lớn mua đất ở nhiều năm trước nó là đầu tư rồi, gặp thời thì phất. Đầu tư có lợi nhuận và rủi ro, thiếu gì thằng bập vào kinh doanh đất đai phòng trọ rồi ôm cục nợ
 
Đường hướng lãnh đạo của nhà nước đấy.
Học hành, sản xuất làm lol gì cho mệt, đầu tư nhiều, thời gian lâu.
Tập trung tất cả vào phân lô bán nền, 1 năm x3 vốn, siêu lợi nhuận.
 
Xin quái gì đâu
Chú tau ở Tân Phú, cả năm may ra gặp conan dịp tết nó đi kiểm tra an ninh cháy nổ. Chứ có gặp nó đâu
Cho thuê blah blah mấy nhà trọ cũng đủ sống
Gặp nó chú tau cứ hỏi xin trợ cấp hay hướng dẫn xin nó cũng chán chú tau
cái khu tân phú cửa hàng shop ,hàng quán nhậu karaoke đầy rồi thì thời gian đâu lo đám trọ nữa
 
Thế hệ trước có nhà đất là cơ hội để làm giàu, nhưng thế hệ này có những cái khác, vd như internet (bán hàng online, marketing), chứng khoán, coin... cũng đầy cơ hội ra, cũng nhiều 9x làm giàu từ nó, và tất nhiên ko phải ai cũng tận dụng thành công. Tôi chỉ U40 thôi, nhưng nhìn lại quá khứ tôi thấy ở bất kỳ thời điểm nào cũng có cơ hội, ngành nghề để làm giàu, quan trọng là bản thân mỗi người có nhận ra hay ko. Giàu nghèo có may mắn, nhưng do bản thân là chính.
 
Top